Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tính ra, Lâm Việt và Vương Hiểu Ngọc ở với nhau cũng được một thời gian, tôi cũng muốn đến xem cả nhà họ đã xuất hiện triệu chứng gì chưa.
Về đến nhà, chẳng thấy bóng dáng Lâm Việt đâu, lại trông thấy người đàn bà đang lén lút qua lại với Lâm Phong.
Vương Hiểu Ngọc vội giải thích:
"Cô ấy là bạn thân của em, tên Gia Gia. Nhân ngày lễ lớn, thấy cô ấy một mình tủi thân nên em mời qua chơi. Chị dâu chắc không phiền chứ?"
Gia Gia vội đứng dậy nhường chỗ cho tôi. Khi cô ta đưa tay ra kéo ghế, tôi thấy cổ tay cô ta cũng đeo một chiếc vòng mới.
Chiếc vòng ấy giống hệt chiếc Vương Hiểu Ngọc đang đeo.
Đến bữa ăn, tôi lấy cớ đã ăn ở nhà anh trai rồi, giờ chẳng có hứng thú gì, nên không động đũa.
Mẹ chồng liếc xéo tôi một cái, không nói gì, quay sang nhiệt tình gắp thức ăn cho Gia Gia:
"Con bé này g/ầy quá, phải ăn nhiều vào. Con gái phải m/ập mạp chút mới dễ lấy chồng, dễ sinh nở. Hiểu Ngọc con cũng ăn nhiều vào nhé."
Gia Gia cười gượng, để đống thức ăn mẹ chồng gắp lên vành bát chứ không ăn.
Tôi bèn hỏi Lâm Việt đi đâu mất.
Lâm Phong đáp:
"À, dạo này cổ nó nổi nhiều mẩn đỏ, lại còn tiêu chảy, anh bảo nó đi b/ệnh viện khám rồi."
Vương Hiểu Ngọc nói:
"Em bảo muốn uống trà sữa mới mở ở phía nam thành phố, nó đi m/ua cho em rồi."
Nghe đến b/ệnh viện, tim tôi thắt lại.
Chẳng lẽ phát hiện nhanh thế sao?
Phát hiện sớm quá thì mất vui rồi.
Vương Hiểu Ngọc rõ ràng không biết chuyện Lâm Việt định đi b/ệnh viện, thoáng chút hoảng lo/ạn.
Cô ta đặt đũa xuống, bước ra ngoài:
"Để em hỏi xem nó về chưa?"
Lúc này, Lâm Phong bưng đến cho tôi một bát mì nước:
"Em không có hứng ăn, thì cũng húp bát mì nước đi, tốt cho dạ dày."
Nhìn thấy bát mì nước, phản xạ có điều kiện lại trỗi dậy, tôi bật dậy lùi mạnh về phía sau.
Lâm Phong không giữ vững được bát, nước canh b/ắn tung tóe, rơi vào tay tôi.
Cảm giác nóng rát khiến tôi không kìm được mà r/un r/ẩy toàn thân.
Lâm Phong sợ hãi vội đặt bát xuống:
"Vợ à, bỏng chỗ nào? Để anh xem nhanh."
Mẹ chồng và Gia Gia cũng căng thẳng đứng dậy, chạy lại xem xét.
Tôi lúc này mới nhận ra mình phản ứng thái quá.
"Không sao đâu, chỉ là chợt thấy buồn nôn thôi. Giờ ổn rồi."
Lâm Phong nhìn tôi đầy ẩn ý, trong mắt lóe lên một tia dò xét.
May thay, Vương Hiểu Ngọc và Lâm Việt cùng quay về, Lâm Việt hai tay xách trà sữa, Vương Hiểu Ngọc ôm bó hoa hồng.
Lâm Việt không ngờ có thêm Gia Gia, nên thiếu m/ua một cốc trà sữa.
Mẹ chồng cũng chẳng hỏi tôi, cầm luôn cốc của tôi đưa cho Gia Gia:
"Chị dâu con không có hứng uống, cốc này để Gia Gia uống đi."
Mọi người đều không ý kiến.
Lâm Phong hỏi Lâm Việt đến b/ệnh viện, bác sĩ nói sao.
Lâm Việt vừa cắm ống hút vào cốc trà sữa, đưa lên môi Vương Hiểu Ngọc, vừa đáp:
"Chưa đến b/ệnh viện. Chẳng phải vội đi m/ua trà sữa cho cô ấy sao, đông người xếp hàng lâu lắm, sợ về muộn lỡ việc chính."
"Nhưng tôi vừa xuống phòng khám dưới nhà xem, người ta bảo chắc là dị ứng đồ ăn, đã lấy th/uốc về rồi."
Vương Hiểu Ngọc nhấp một ngụm trà sữa, lại đưa lên môi Lâm Việt, hai người cứ thế thay nhau uống, công khai khoe ân ái.
Nhìn những mảng mẩn đỏ gh/ê r/ợn trên cổ Lâm Việt, tôi thầm cười khẩy, đúng là khoe ân ái ch*t nhanh!
Chỉ tiếc là bà già kia và Lâm Phong vẫn chưa có triệu chứng gì.
Ở lại thêm cũng chán, tôi lấy cớ anh trai đến đón, đứng dậy đi ra.
Lâm Phong bảo sẽ đưa tôi về, tôi từ chối, anh ta liếc tr/ộm Gia Gia một cái rồi cũng không nài nỉ nữa.
Còn Gia Gia lấy cớ ra ngoài m/ua đồ, đi ra sau tôi.
Phía sau, Gia Gia đuổi theo:
"Chị à, không phải em nói đâu, chồng chị tệ thật đấy. Nhìn chiếc vòng anh ta m/ua cho em, rồi nhìn chiếc m/ua cho chị mà xem, uổng công chị còn đối xử tốt với anh ta."
"Đàn ông ngoại tình, có lần đầu là có lần hai, em khuyên chị liệu đường mà tính sớm đi."
Tôi liếc cô ta:
"Sao? Cô nhắm anh ta rồi à? Nhường cho cô cũng được thôi."
Cô ta xua tay lia lịa:
"Thôi! Chúng ta đã thỏa thuận rồi mà, em chỉ giúp chị giải quyết nhu cầu sinh lý cho anh ta thôi. Chị muốn em rút lui lúc nào, cứ nói một tiếng."
Chợt nhớ ra điều gì, cô ta giấu tay ra sau lưng:
"Nhưng đã nói trước, đồ anh ta tặng em, chị không được đòi lại."
Tôi cười:
"Yên tâm, tôi nói lời giữ lời."
"Chẳng bao lâu nữa tôi cũng sẽ ly hôn, cô tranh thủ vơ vét thêm nhiều lợi ích đi. Đợi tôi ly hôn êm đẹp, cô muốn chia tay thì chia, theo anh ta chẳng có gì tốt đâu."
Thực ra Gia Gia là đồng nghiệp của Vương Hiểu Ngọc. Lần đầu gặp mặt, tôi đã đưa cô ta hai ngàn tệ tiền lì xì:
"Tôi bụng mang dạ chửa thế này, chuyện chăn gối cũng lực bất tòng tâm. Tội nghiệp chồng tôi phải chịu khổ cùng, nhìn anh ta bức bối khó chịu quá, tôi thực sự xót. Nếu cô đồng ý giúp chúng tôi, tự nhiên sẽ có lợi ích cho cô."
"Cô yên tâm, chồng tôi cũng hào phóng, hai người ở bên nhau, quà cáp hay tiền bạc anh ta tặng cô, tôi sẽ không đòi lại. Chỉ có một điều, tuyệt đối đừng để anh ta biết là tôi tìm cô."
Công việc hàng ngày của họ vốn dĩ cũng thường xuyên có những mối qu/an h/ệ m/ập mờ với khách hàng.
Cộng thêm Lâm Phong có ngoại hình khá, hơn hẳn đám khách của họ.
Nhu cầu của tôi vừa đưa ra, cô ta đương nhiên vui vẻ nhận lời.
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook