Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kỳ Dã cúi đầu nhìn tôi, lầm bầm: "Rõ ràng chỉ nhặt được một đứa nhỏ, sao lại còn kèm theo một đứa lớn..."
"Nhớ trả tiền cơm đấy!"
Anh trai tôi lập tức than vãn: "Biết rõ em đang thiếu tiền nhất mà!"
...
Hai tháng sau, đám cưới nhà họ Chu cũng mời tôi và Kỳ Dã. Đường Vũ Mạt tràn đầy phấn khích chờ đợi món quà báo đáp từ anh trai tôi. Khi nghe tin chỉ có một đồng, cô ta lập tức phát đi/ên lao tới: "Tại sao chỉ có một đồng? Anh nói sẽ báo đáp em mà!"
"Trên người anh, chỉ còn lại đúng một đồng thôi! Bây giờ người làm chủ nhà anh là Nguyễn Nguyễn." Anh trai bế tôi lên: "Cô Đường, cô mặt dày vừa thôi chứ? Muốn lấy toàn bộ gia sản của tôi sao?"
"Cho dù tôi có ch*t thật! Tôi cũng đã lập di chúc từ lâu rồi! Tất cả mọi thứ của nhà họ Khương đều là của Nguyễn Nguyễn!"
Đường Vũ Mạt tái mét mặt mày, lập tức ngã quỵ xuống đất.
Bữa tiệc cưới đó, nghe nói rất náo nhiệt. Người giàu không ai là kẻ ngốc cả. Năm kẻ lụy tình bên cạnh Đường Vũ Mạt, người thực sự có quyền chi phối gia sản chỉ có anh trai tôi. Những người còn lại, hoặc là quyền hành nằm trong tay cha mẹ, hoặc chỉ là những phú nhị đại không có thực quyền, suốt ngày chỉ biết ăn chơi hưởng lạc.
...
Vì có thêm một người anh trai, cuộc sống mỗi ngày của tôi trở nên vô cùng phong phú. Anh trai tôi và Kỳ Dã cứ tranh nhau "tr/ộm" tôi qua lại. Cuối cùng, tôi quyết định: Sống chung một nhà!
Bánh Trôi rất gh/ét anh trai tôi, ngày nào cũng chạy sang phòng anh ấy tr/ộm quần áo, cả quần l/ót nữa...
Thứ đá/nh thức tôi dậy vào sáng sớm không phải là đồng hồ báo thức, mà là tiếng gào thét x/é lòng của anh trai: "Kỳ Dã! Quản con chó ngốc nhà cậu lại đi!"
"Cho tôi mượn cái quần l/ót mới nhanh lên! Sắp muộn giờ làm rồi!"
Kỳ Dã: "Cút!"
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook