Cô ta bảo mình là vợ tổng tài bắt tôi nhường chỗ, nhưng tôi làm gì có vợ

Tôi vội lên tiếng: "Tôi không phải kẻ thứ ba! Cũng chưa từng quyến rũ chồng cô ta! Mau báo cảnh sát bắt bọn họ lại!"

Giang Mộng quay lại, liên tục t/át tôi mấy cái.

"Giờ mới biết sợ sao? Lúc cô mặc đồ ngủ gợi cảm quyến rũ chồng tôi, sao không biết sợ?"

"Cô còn mặt mũi nào mà kêu c/ứu? Loại thứ ba phá hoại hạnh phúc người khác như cô đáng ch*t!"

Mấy cái t/át ấy khiến đầu óc tôi choáng váng, trống rỗng.

Quản lý nhà hàng cùng các nhân viên phục vụ lần lượt hùa theo Giang Mộng.

"Mọi người đừng tin lời con đàn bà này! Cô ta là dân chuyên nghiệp, giỏi lừa gạt lắm!"

"Đúng đúng đúng! Cô ta là gái đào mỏ chuyên nghiệp! Chỉ nhắm vào chồng của mấy ông nhà giàu!"

"Mọi người nhớ mặt cô ta, cẩn thận đừng để loại người này bám vào!"

"Chồng của vị tiểu thư này đã bị cô ta quyến rũ! Th/ủ đo/ạn rất bỉ ổi! Giờ bị bắt quả tang còn không chịu nhận!"

Màn kịch này của họ khiến mọi người thực sự tin tôi là kẻ thứ ba.

Những vị khách xem kịch cũng xôn xao bàn tán.

"Tôi cứ tưởng là b/ắt n/ạt người vô tội, hóa ra là trừng trị kẻ thứ ba! Vậy thì đáng đá/nh!"

"Đúng! Đáng đá/nh! Thứ ba thì nên đá/nh ch*t!"

"Phá hoại hạnh phúc người khác còn mặt mũi nào kêu c/ứu?"

Thậm chí có người còn khoái chí vỗ tay.

"đá/nh hay! Đối với kẻ phá hoại tình cảm thì phải thế này!"

Nụ cười trên mặt Giang Mộng càng thêm càn rỡ.

Cô ta không muốn bị làm phiền lần nữa, ra lệnh cho nhân viên đuổi hết khách trong nhà hàng.

Sau đó, cô ta bóp ch/ặt cằm tôi, rồi vung tay phải t/át thêm một cái nữa.

"Đây là hậu quả khi đắc tội với tôi. Hôm nay tôi sẽ dạy cho cô một bài học nhớ đời, để cô sau này không dám ngông cuồ/ng như vậy nữa."

Tôi nhổ mạnh một bãi nước bọt vào mặt cô ta.

"Giang Mộng, nếu cô không thả tôi ngay bây giờ, cô sẽ hối h/ận vì những việc mình làm! Cứ chờ mà vào tù!"

Ánh mắt Giang Mộng trở nên hung dữ, lại một cái t/át nữa giáng mạnh vào mặt tôi.

"Vào tù? Chồng tôi là chủ tịch Tập đoàn Tống thị! Ai dám bắt bà Tống này?"

"Tôi nói cho cô biết, dù hôm nay tôi có gi*t cô, cũng chẳng ai dám bắt tôi vào đồn!"

Ngay giây sau, cô ta ngẩng đầu, vui vẻ vẫy tay về phía cửa nhà hàng.

"Anh yêu!!! Em ở đây!"

Một bóng dáng quen thuộc bước ngang qua tôi.

Anh ta dừng lại trước mặt Giang Mộng. Cô ta chỉ tay về phía tôi, chu môi làm nũng.

"Chính là đồ mặt đơ này! Mau gọi chục vệ sĩ của anh vào đá/nh cho cô ta một trận!"

"Vừa nãy chỉ t/át cô ta vài cái mà tay em đã đ/au nhức rồi."

Giang Mộng rơm rớm nước mắt, đưa lòng bàn tay ra cho anh ta xem.

Người đó nhẹ nhàng thổi vào tay cô.

"Không sao đâu, thổi thổi là hết đ/au."

Tôi chằm chằm nhìn theo bóng lưng ấy, gọi tên.

"Tống Hạo."

Bóng dáng trước mặt khựng lại khi nghe thấy giọng tôi.

Anh ta quay đầu lại một cách cứng nhắc, nhìn thấy tôi đang bị đ/è dưới đất, ánh mắt lập tức hoảng lo/ạn.

4.

Giang Mộng vịn lấy tay Tống Hạo, cảnh giác nhìn tôi.

"Sao cô lại biết tên chồng tôi? Chẳng lẽ cô đã nhắm vào chồng tôi từ lâu, định quyến rũ anh ấy?"

"Hèn gì cô cố tình ngồi ở vị trí đó không chịu nhường! Hóa ra cô muốn bắt chước cảnh tôi và chồng tôi gặp nhau lần đầu!"

Cô ta rảnh tay, t/át tôi thêm một cái nữa.

"Đồ đĩ thõa! Tôi biết ngay cô không phải loại tốt lành gì!"

Tống Hạo thấy cô ta lại đá/nh tôi, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

"Các người đi/ên rồi hả? đá/nh cô ấy làm gì? Ai cho phép các người động tay?"

Giang Mộng mặt mày ủ rũ, đầy vẻ oan ức.

"Anh m/ắng em?"

"Anh vì con đĩ này mà m/ắng em?"

Tống Hạo nhìn cô ta, rồi nhìn tôi.

Anh vội vàng bước tới, ra lệnh thả tôi ra.

Giang Mộng thấy vậy, lao tới ngăn anh lại.

"Anh yêu! Sao anh lại thả cô ta? Mau gọi chục vệ sĩ vào đây! Cho đồ mặt đơ này một bài học! Để cô ta biết không nên đắc tội với em!"

"Vốn dĩ hôm nay em rất vui, nhưng đến nhà hàng lại phát hiện chỗ hẹn hò của chúng ta bị con đĩ này cư/ớp mất!"

"Em nói chuyện tử tế với cô ta, cô ta không những không nhường còn ném túi vào em! Con đĩ này thật vô văn hóa! Không dạy dỗ một trận, cô ta tưởng bà Tống dễ b/ắt n/ạt!"

Tống Hạo trừng mắt nhìn quản lý nhà hàng.

"Đứng đực ra đó làm gì? Mau thả người ra!"

Quản lý nhà hàng đành phải ra lệnh thả tôi.

Sự trói buộc sau lưng tôi cuối cùng cũng được tháo gỡ.

Tôi vận động cơ thể, cố gắng cho mình thoải mái hơn một chút.

Tống Hạo rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm.

Giang Mộng không hiểu sao Tống Hạo lại ra lệnh thả tôi.

Cô ta đuổi theo, dùng tay đ/ấm thùm thụp vào người Tống Hạo.

"Hôm nay anh bị làm sao vậy? Tống Hạo, sao vừa gặp cô ta anh đã cuống cuồ/ng lên?"

"Không những không giúp em trừng trị cô ta, anh còn cho người thả ra? Anh đang bảo vệ cô ta phải không?"

"Hôm nay là kỷ niệm một năm của chúng ta! Anh lại dùng món quà ngoại tình để chào đón ngày kỷ niệm sao?"

"Con đĩ này có gì hơn em? Cô ta không xinh bằng, dáng không chuẩn bằng, chẳng thứ gì hơn em! Cớ sao anh phải bênh vực cô ta!?"

Nghe những lời này, Tống Hạo cảm thấy vô cùng bực bội, dùng tay đẩy cô ta ra.

"Em có thể bớt nóng nảy, ngoan ngoãn một chút được không? C/on m/ẹ nó đây là chị tôi! Chị ruột tôi đấy!"

Danh sách chương

5 chương
12/06/2026 18:18
0
12/06/2026 18:18
0
23/06/2026 15:20
0
23/06/2026 15:17
0
23/06/2026 15:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu