Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
23/06/2026 18:47
Được một nhóm phu nhân Ngự sử vây quanh, nàng ta đang dùng khăn lau nước mắt.
“Trưởng Công Chúa điện hạ là lá ngọc cành vàng, thiếp thân chịu chút ủy khuất cũng chẳng là gì.” Phương Ân Nhi giọng nghẹn ngào.
“Chỉ thương cho đứa trẻ khổ mệnh của ta, không biết trong phủ điện hạ đã phải chịu bao nhiêu tr/a t/ấn, nếu thật sự bị điện hạ...”
Các quý phụ xung quanh thi nhau lộ vẻ đồng cảm, hạ thấp giọng thì thầm.
“Trưởng Công Chúa thật sự đi/ên rồi, đến cả công tử phủ Thủ phủ mà cũng dám cư/ớp.”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, cẩn thận bị người đàn bà đi/ên đó nghe thấy.”
Tôi nắm tay A Từ, từ sâu trong hành lang chậm rãi bước vào hoa viên.
Tiểu nam hài đã thay một bộ cẩm bào màu nguyệt bạch, trông như ngọc tạc. Dù đôi má vẫn còn hơi g/ầy guộc nhưng ánh mắt thanh tú, sáng ngời, cung kính hành lễ chắp tay với mọi người. Làm gì có vẻ thê thảm bị “đùa bỡn” chút nào.
Tiếng thì thầm trong hoa viên lập tức im bặt.
Mấy vị phu nhân Ngự sử nhận chỉ thị của Bùi Trường Ý nhìn nhau, rồi gồng mình bước ra.
“Trưởng Công Chúa điện hạ, dù đứa trẻ này có bình an, nhưng người coi thường luân lý lễ pháp, cư/ớp đoạt con của trọng thần là sự thật không thể chối cãi!” Một phu nhân mặc cáo mệnh phục lớn tiếng chất vấn.
“Điện hạ làm vậy, đặt luật pháp Đại Uyên vào đâu?”
Tôi bước lên chủ vị ngồi xuống, nụ cười đúng mực.
“Luật pháp?” Tôi tùy tiện bưng tách trà lên, nhẹ nhàng hớt bọt.
“Người đâu, cho mấy vị phu nhân thông hiểu luật pháp này xem chút thứ hay ho.”
Một vài ám vệ như q/uỷ mị xuất hiện, khiêng mấy chiếc rương gỗ long n/ão dày cộp vào hoa viên.
Nắp rương mở ra, tôi tùy tay cầm lấy mấy cuốn sổ sách và thư từ đã sao chép, ném chính x/ác dưới chân mấy vị phu nhân đó.
“Hộ bộ thị lang Lưu đại nhân, năm ngoái tham ô ba mươi vạn lượng bạc c/ứu trợ thiên tai ở Giang Nam, bạc được giấu trong cái giếng khô ở lão trạch nhà các người.”
“Còn bà nữa, phu nhân của Binh bộ Cấp sự trung Vương đại nhân.”
“Anh trai nhà mẹ đẻ của bà ở biên quan buôn lậu sắt sống cho man di, đây chính là đại tội tru di cửu tộc.”
Những bằng chứng sắt thép ở dương gian này đều là nhờ tôi tận dụng con mắt âm ty để khóa ch/ặt địa điểm cất giấu trước, rồi phái ám vệ ngày đêm không nghỉ đào lên. Tất cả đều là tội ch*t rành rành.
Trước mặt bàn dân thiên hạ, mấy vị phu nhân kia nhìn rõ sổ sách trên đất, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
“Bộp bộp” vài tiếng, họ trực tiếp quỳ xuống đất, liều mạng dập đầu c/ầu x/in.
“Điện hạ tha mạng! Điện hạ tha mạng ạ!”
Các quý phụ đều sợ hãi r/un r/ẩy. Phương Ân Nhi nhận ra tình hình không ổn, xách váy định lén chuồn đi. Thị vệ bên cạnh tôi nhanh tay lẹ mắt, một cước đạp trúng khoeo chân nàng ta. Phương Ân Nhi hét lên thảm thiết, quỳ thẳng xuống đống mảnh sứ vỡ. M/áu tươi lập tức nhuộm đỏ tà váy.
Tôi chậm rãi bước đến trước mặt nàng ta, dùng mũi giày nâng cằm nàng lên.
“Về nói với Bùi Trường Ý.”
“Đây chỉ là món khai vị thôi.”
Chiều tối, trong thư phòng phủ Thủ phủ. Bùi Trường Ý nghe xong báo cáo của quản gia, không những không hoảng lo/ạn mà còn cười lạnh thành tiếng.
“Nàng ta tưởng nhổ được mấy cái móng vuốt bên ngoài của ta là có thể lật ngược thế cờ sao?”
Hắn ném một lá thư giả vào chậu than.
“Nhân chứng vật chứng về việc Thẩm thị tư thông với thị vệ năm đó, đã chuẩn bị xong chưa?”
Quản gia liên tục gật đầu.
“Trưởng Công Chúa bao che nghiệt chủng, chính là tội khi quân.”
“Ta muốn nàng, thân bại danh liệt.”
Ba ngày sau, đại lễ tế trời hoàng gia. Dưới đàn tế trời, trăm quan tề tựu, Hoàng đế ngồi ngay ngắn dưới hoa cái màu vàng rực. Bùi Trường Ý đột nhiên lao ra khỏi hàng ngũ trăm quan, quỳ thẳng trước bậc thềm đ/á trắng. Hắn đỏ hoe mắt, dập đầu một cái đầy đ/au đớn.
“Vi thần Bùi Trường Ý, khẩn cầu bệ hạ làm chủ cho vi thần!”
Hoàng đế hơi nhíu mày.
“Bùi ái khanh, hôm nay là đại lễ tế trời, có oan khuất gì không thể đợi sau hãy tấu?”
Bùi Trường Ý ngẩng đầu, dáng vẻ của một trung thần nhẫn nhục vì thanh danh Đại Uyên.
“Bệ hạ, việc này liên quan đến giang sơn xã tắc Đại Uyên, vi thần vạn ch*t không dám giấu giếm!”
“Vi thần muốn tố cáo nguyên phối phát thê Thẩm thị, khi còn sống không những tư thông với thị vệ trong phủ, mà còn âm thầm cấu kết với nghịch đảng tiền triều!”
Lời vừa dứt, cả triều đình xôn xao. Tôi nắm tay A Từ đứng trong hàng ngũ hoàng thân quốc thích, lạnh lùng nhìn màn kịch của hắn.
Bùi Trường Ý phất tay, hai tên phủ binh kéo một người đàn ông sống dở ch*t dở bước lên. Người đàn ông đó mặc bộ đồ thị vệ rá/ch nát, toàn thân đầy thương tích. Bùi Trường Ý công khai x/é toạc vạt áo thị vệ, chỉ vào vị trí ng/ực hắn.
“Bệ hạ xin xem!”
Nơi ng/ực thị vệ đó, hiện rõ một vết “bớt” màu xanh đen như răng nanh á/c q/uỷ!
“Bệ hạ, người này căn bản không phải thị vệ bình thường, mà là đầu mục phản quân tiền triều! Vết bớt á/c q/uỷ này chính là ấn ký huyết mạch đ/ộc nhất của hoàng tộc nghịch tặc!”
Bùi Trường Ý đanh thép, từng chữ như nhỏ m/áu.
“Vi thần phát hiện Thẩm thị bị hắn mê hoặc, sau khi sinh ra huyết mạch nghịch đảng, vì giang sơn Đại Uyên nên vốn định đại nghĩa diệt thân, âm thầm xử tử nghiệt chủng này để trừ hậu họa, bên ngoài tuyên bố đứa trẻ đã ch*t.”
“Thế mà Trưởng Công Chúa điện hạ lại khăng khăng cư/ớp lấy nghiệt chủng tiền triều đó, thậm chí còn muốn ghi vào ngọc điệp hoàng gia!”
Hắn đột ngột quay người, chỉ vào A Từ mà tôi đang nắm tay.
“Ng/ực của nghiệt chủng đó, có ấn ký huyết mạch giống hệt đầu mục nghịch tặc này!”
Chương 1
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook