Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chuyện truyền ra ngoài phố phường, Hầu phủ lại trở thành trò cười cho thiên hạ.
Cố Thừa Hòa trơ trọi một mình, giữ lấy Hầu phủ rộng lớn, ngày ngày chìm trong men rư/ợu, sống buông thả qua ngày.
Quý Uyển Vân nhìn thấy bia m/ộ của dì, quay về phủ họ Quý để đòi một lời giải thích.
Phụ thân đang vì việc huynh trưởng bị điều đi nơi khác khiến ông bị giáng hai cấp mà tranh cãi với mẫu thân.
Cô ta vừa xuất hiện, phụ thân liền có cớ trút gi/ận, t/át thẳng vào mặt: "Nghịch nữ, mọi chuyện đều do mày gây ra. Nếu lúc đó mày không tung tin đồn nhảm rằng Uyển Nguyệt thương nặng không qua khỏi, thì sao lại có chuyện ngày hôm nay?"
Phụ thân c/ăm phẫn, giơ tay định đá/nh tiếp.
Quý Uyển Vân biết mình đã mất đi chỗ dựa cuối cùng, dứt khoát buông xuôi mặc kệ, phản bác: "Lại là một kẻ ích kỷ đổ hết lỗi lầm lên đầu người khác."
Cô ta trừng mắt nhìn phụ thân, không còn chút cung kính nào như trước: "Uyển Nguyệt tháng nào cũng viết thư, các người có ai đọc qua chưa? Ta nói gì thì tin nấy, ai bảo các người không tự mình xem thư?"
Phụ thân c/âm lặng, trên mặt mẫu thân cũng lộ vẻ hối h/ận.
Bà không làm ầm ĩ như phụ thân, chỉ bình thản nhìn cô ta: "Thông gian là trọng tội, nay ngươi trở về, là để nhận tội sao?"
Nghe vậy, Quý Uyển Vân sợ hãi lùi lại, trong mắt tràn ngập k/inh h/oàng.
Cô ta định bỏ chạy, nhưng bị hạ nhân chặn lại.
Cô ta nhìn mẫu thân, bà chỉ lạnh lùng nhìn lại.
Cô ta nhìn phụ thân, trong mắt ông vẫn đầy c/ăm phẫn, nghiến răng ra lệnh: "Người đâu, đưa nhị tiểu thư đến Tĩnh Tâm am ngoài thành."
Tĩnh Tâm am giam giữ vô số nữ quyến phạm tội của hoàng tộc, kẻ nào vào đó, không ch*t không được ra.
Quý Uyển Vân khóc lóc thảm thiết, vùng vẫy không chịu đi.
Thế nhưng, chẳng ai thèm để ý đến cô ta.
Tin tức đồn đại trong phủ họ Quý lan truyền khắp nơi, trong lòng tôi bất an.
Mẫu thân đã trao toàn bộ của hồi môn cho tôi, lại ly tâm với phụ thân, e rằng sinh kế khó khăn, tôi muốn gặp bà một lần.
Tuyên Bình nhìn thấu tâm tư tôi, đề nghị trước khi rời kinh, nên đến phủ họ Quý nhìn lần cuối.
Mẫu thân không gặp tôi, chỉ nhờ người truyền lời rằng bà vẫn còn tiền dư, đủ sống an ổn những ngày sau.
Bà lập một Phật đường trong nhà, ngày ngày cầu phúc cho tôi, mong tôi dư sinh thuận buồm xuôi gió.
Tôi cũng không gặp được phụ thân.
Ông đã tuyệt vọng với con đường quan trường, mất hết ý chí, ngày ngày chìm trong men rư/ợu.
Hai người thiếp ngoài không còn tiền bạc, tìm đến phủ, mẫu thân dứt khoát ban cho hai người danh phận thiếp thất, giải tán hạ nhân khác, dọn một tiểu viện cho ba người, mặc họ tự sinh tự diệt.
Lúc rời đi, đi ngang qua viện của phụ thân và các thiếp thất, vẳng ra tiếng ch/ửi m/ắng.
Phụ thân ch/ửi m/ắng mẫu thân thậm tệ, trách bà không đáng đem tiền bạc cho kẻ vô ơn bội nghĩa như tôi, khiến ông đến tiền m/ua rư/ợu cũng không có.
Ông cũng m/ắng các thiếp thất, ăn bám lười biếng, việc gì cũng không làm nên h/ồn.
Một lát sau, lời mắ/ng ch/ửi một chiều biến thành cuộc cãi vã của ba người.
Xen lẫn tiếng đ/ập phá đồ đạc, trong viện hỗn lo/ạn chẳng khác gì chợ vỡ.
Tôi không buồn nghe thêm, rảo bước đi ra ngoài.
Ngắm nhìn khung cửa phủ họ Quý vừa quen vừa lạ, tôi chợt thấy như mọi chuyện từng qua chỉ là một giấc mộng lớn.
"Đừng nhìn nữa, nếu thực sự không yên lòng về bá mẫu, sau này quay lại thăm cũng được, chúng ta thực sự phải khởi hành rồi." Tuyên Bình giục tôi, "Lần này đi Giang Nam, nếu không dẫn được phò mã về, phụ hoàng chắc chắn sẽ ban hôn cho ta."
Tuyên Bình có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng ánh lên vẻ mong đợi.
Tôi nhớ đến hai người đệ tử song sinh của thần y, vừa vân du trở về lúc tôi dưỡng b/ệnh ở Giang Nam.
Người anh lạnh lùng, người em nhiệt tình.
Anh chẩn b/ệnh kê đơn, em sắc th/uốc luyện đan.
Mỗi lần đổi đơn th/uốc, Tuyên Bình luôn là người nhận được đầu tiên, tự mình tìm đến người em, cùng hắn sắc th/uốc luyện đan.
"Ngày mai chúng ta khởi hành." Tôi cười nói.
"Ta cũng nghĩ vậy." Nàng nắm tay tôi, rảo bước đi ra, "Chúng ta mang theo nhiều đặc sản kinh thành đi, trong y quán nhiều người chưa từng được nếm thử."
Tôi không nhịn được bật cười.
Tuy không vạch trần dụng ý thực sự của nàng, nhưng nàng vẫn đỏ mặt.
Nàng liếc tôi đầy trách yêu, rồi cũng cười theo.
Nụ cười rạng rỡ, như làn gió xuân lướt qua, xua tan mây m/ù.
Về sau, đều là nắng ấm.
(完)
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook