Trọng sinh, tôi từ chối cùng bạn thân ly hôn

Trọng sinh, tôi từ chối cùng bạn thân ly hôn

Chương 3

24/06/2026 00:47

Tôi hấp sườn, xào rau, rồi bắt đầu rửa trái cây: “Cậu thích trai trẻ, tớ không thích. Tớ chẳng có chí lớn gì, không muốn ra ngoài làm thuê vất vả, tớ chỉ muốn làm một bà vợ giàu có chỉ biết ăn rồi chờ ch*t thôi.”

Sầm Mật tức đến mức nghẹn lời, cô ta đưa tay định lấy trái cây tôi vừa rửa, tôi liền vỗ mạnh vào tay cô ta: “Bỏ tay ra, đây là tớ chuẩn bị riêng cho chồng tớ đấy.”

Thấy tôi từng bước sắp xếp hộp cơm, đóng gói đồ ăn xong xuôi, chuẩn bị ra cửa đến tìm Hoắc Mục Bạch ăn trưa, Sầm Mật không nhịn được mà buông lời cay nghiệt: “Thẩm Tinh Nhu, nếu không phải tớ quen Hoắc Ngạn trước, thì cậu có cơ hội tiếp xúc với Hoắc Mục Bạch không? Tớ đối xử với cậu tốt như vậy, giờ cậu không muốn quản tớ nữa à? Cậu thay đổi rồi! Trước đây cái gì cậu cũng nghe tớ!”

Đó là vì trước đây tôi ngốc, không phân biệt được đâu là bạn thân, đâu là bạn đ/ộc hại.

Còn một điều cô ta nói sai nữa, tôi tiếp xúc với Hoắc Mục Bạch không phải nhờ cô ta. Tôi và Hoắc Mục Bạch là cựu sinh viên cùng trường, ba năm trước chúng tôi đã quen nhau tại hội cựu sinh viên, lúc đó bên cạnh cô ta còn chưa có Hoắc Ngạn.

Tôi có thể gả cho Hoắc Mục Bạch là vì bản thân tôi đủ ưu tú, là vì tôi từng là thực tập sinh của tập đoàn Hoắc thị. Ngược lại, cô ta có thể gả cho Hoắc Ngạn là vì tôi đã nói giúp cô ta trước mặt Hoắc Mục Bạch.

Khi đó, sau khi Hoắc Ngạn cầu hôn, nhà họ Hoắc vốn không đồng ý cho cô ta bước chân vào cửa vì thấy cô ta quá làm màu. Chính tôi đã nói với Hoắc Mục Bạch: “Em không muốn sau khi gả vào lại cô đơn, cô ấy gả vào có thể làm bạn với em, em muốn làm chị em dâu với cô ấy.”

Vì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cô ta, chuyện này tôi chưa bao giờ nhắc tới, vậy mà cô ta lại dựa vào đó để ép tôi phải biết ơn cô ta!

Tôi thở dài nói: “Nếu tớ khuyên cậu đừng ly hôn với Hoắc Ngạn, cậu có nghe tớ không?”

Cô ta lắc đầu: “Không!”

Thế thì xong rồi, tôi cười lạnh: “Cậu không nghe tớ, tại sao tớ phải nghe cậu? Tớ đâu phải con chó cậu nuôi.”

Sầm Mật tức gi/ận chỉ vào mũi tôi m/ắng: “Được, tớ đúng là không nên có lòng tốt lôi kéo cậu cùng giành lại tự do. Tớ đi đây, không làm chướng mắt cậu nữa. Sau này thấy tớ ly hôn rồi, đừng có mà ngưỡng m/ộ hay gh/en tị! Cậu chỉ xứng làm con chim trong lồng cả đời thôi.”

Nói xong, cô ta tức tối quay về phòng riêng trên lầu.

Sau khi đóng gói xong hộp cơm, tôi bảo tài xế nhà đưa đến tập đoàn Hoắc thị. Trước khi đi, tôi dặn dò bà vú Chu: “Từ hôm nay trở đi, đừng để Sầm Mật tự ý vào phòng của tôi và Hoắc Mục Bạch, bao gồm cả phòng thay đồ của tôi.”

Kiếp trước, sau khi quyết định ly hôn, cô ta đã lén vào đó rất nhiều lần. Những món trang sức, quần áo hàng hiệu cao cấp và túi xách xa xỉ Hoắc Mục Bạch tặng tôi đều bị cô ta lén b/án đi nhiều, rồi tráo hàng giả vào.

Cũng may Hoắc Mục Bạch tính tình tốt nên không tính toán với tôi, nếu không cô ta đã sớm phải ngồi tù rồi.

Đời này tôi sẽ không để cô ta làm hại những món đồ Hoắc Mục Bạch tặng tôi nữa.

Bà Chu vốn đã không ưa cô ta từ lâu: “Vâng, tôi nhất định sẽ để mắt đến nhị thiếu phu nhân, không để cô ta tự tiện xông vào.”

Căn biệt thự kiểu Trung này đứng tên Hoắc Mục Bạch, ở đây vốn dĩ tôi và anh mới là người quyết định, cô ta và Hoắc Ngạn chỉ là khách ở nhờ.

Trước đây vì cô ta là bạn thân nên tôi nhắm mắt cho qua, có vài chuyện không muốn tính toán. Nhưng từ hôm nay trở đi, tôi sẽ cho cô ta biết ai mới là nữ chủ nhân của nhà họ Hoắc.

04.

Khi tôi đến Hoắc thị, thư ký Lý đã đợi sẵn ở sảnh. Thấy tôi, cô ấy nhiệt tình chào hỏi: “Chào phu nhân, Hoắc tổng bảo tôi đến đón chị.”

Cô ấy đối xử với tôi rất lễ phép, làm việc dứt khoát. Kiếp trước, dưới sự xúi giục của Sầm Mật, tôi đã hiểu lầm cô ấy và Hoắc Mục Bạch có gian tình, làm ầm ĩ mọi chuyện khiến cô ấy mất việc.

Mang theo sự áy náy, tôi mỉm cười với cô ấy: “Vất vả cho cô rồi.”

Trong thang máy, tôi dùng điện thoại đặt trà chiều và mỹ phẩm chăm sóc da cao cấp cho toàn bộ nhân viên văn phòng chủ tịch, coi như lời cảm ơn vì họ đã giúp tôi chăm sóc Hoắc Mục Bạch.

Thư ký Lý vô cùng ngạc nhiên: “Phu nhân khách sáo quá, vậy tôi xin cảm ơn phu nhân.”

Khi cửa thang máy mở ra, Hoắc Mục Bạch - người đàn ông bận rộn ấy - đã đứng đợi sẵn bên ngoài. Thấy tôi, anh đưa tay nhận lấy hộp cơm, tự nhiên nắm lấy tay tôi: “Vợ à, hôm nay sao lại có lòng tốt nhớ đến việc mang cơm trưa cho anh thế?”

Nhìn Hoắc Mục Bạch trước mắt, mắt tôi bỗng đỏ hoe. Kiếp trước, sau khi chúng tôi ly hôn, thực ra tôi luôn nhớ anh, rất muốn được đứng bên cạnh anh như thế này, được anh nắm lấy tay mình.

Giờ đây, cuối cùng tôi cũng có thể đứng cạnh anh một lần nữa, tôi xúc động đến mức toàn thân r/un r/ẩy. Tôi sụt sịt mũi, cúi đầu kìm nén ý muốn bật khóc rồi cùng anh vào văn phòng: “Đương nhiên là vì nhớ anh rồi.”

Hoắc Mục Bạch đang đóng cửa bỗng sững sờ. Tôi vốn là người khá kín đáo, hiếm khi nói nhớ anh một cách trực tiếp như vậy. Anh vô thức trở nên căng thẳng: “Có phải tiền tiêu không đủ không? Hay là có ai b/ắt n/ạt em? Sao mắt lại đỏ hoe thế này? Nói cho anh, anh đòi lại công bằng cho em.”

Anh vẫn luôn tốt như vậy, luôn kiên nhẫn với tôi đến thế.

Tôi lắc đầu, không kìm được nữa mà nhào vào lòng anh: “Không phải, chỉ là đột nhiên em rất nhớ anh, chồng à, em yêu anh!”

Danh sách chương

5 chương
12/06/2026 18:05
0
12/06/2026 18:05
0
24/06/2026 00:47
0
24/06/2026 00:47
0
24/06/2026 00:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trọng sinh, tôi từ chối cùng bạn thân ly hôn

Chương 11

3 phút

Trọng sinh về ngày cưới của con gái, tôi dùng một đồng đổi lấy việc nó tay trắng ra khỏi nhà

Chương 8

9 phút

Tôi đã đưa mẹ chồng khó tính trở thành bậc thầy di sản phi vật thể quốc tế

Chương 10

11 phút

Ta dùng lời tán tụng để chinh phục Nhiếp chính vương

Chương 9

16 phút

Dùng kỹ năng giáo viên mầm non thượng thừa để thuần hóa tổng tài nóng tính

Chương 9

19 phút

Anh Trai Tôi Là Một Món Quà

Chương 6

31 phút

Tôi đổi chuyến du lịch Quốc khánh từ bảy ngày xuống còn một, mẹ tôi phát điên rồi

Chương 8

45 phút

Boss trà xanh trong trò chơi kinh dị âm mưu quyến rũ tôi

Chương 9

46 phút
Bình luận
Báo chương xấu