Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Đưa tôi về? Rồi lại bắt thêm vài cô gái vô tội nữa đến làm túi m/áu cho Thẩm Đình Sân? Để anh ta hànhz hạz họ, tận hưởng những lời c/ầu x/in và cái ch*t của họ sao?”
Tôi dừng lại một chút, lạnh lùng hỏi: “Anh có biết Lăng trì phải c/ắt bao nhiêu nhát không?”
“3357 nhát.” Hệ thống vô thức đáp.
“Đúng, một nhát cũng không được thiếu.”
Tôi lấy con d/ao gọt hoa quả trong túi ra khua khua, làm bộ như muốn đ/âm hệ thống, dọa nó sợ đến mức run cầm cập ba lần. Dù đã vô cùng yếu ớt, nó vẫn cố gắng c/ầu x/in.
“Tôi không đưa cô về nữa, không đưa nữa. Thật sự không đưa nữa mà, cô nãi nãi.”
“Được thôi.”
Tôi đưa con d/ao ra xa một chút.
“Từ nay gọi là chị.”
“Dạ, ký… chị.”
“Chuyện vừa rồi, không được tiết lộ nửa lời với Thẩm Đình Sân.”
“Chị cứ yên tâm, hệ thống chúng tôi chỉ có thể kết nối riêng với một mình ký chủ, ngoài giai đoạn bàn giao ban đầu, những người khác trong thế giới này không thể nhìn thấy hay nghe thấy hệ thống.”
Thế thì tốt.
“Giờ thì đưa cho tôi toàn bộ tư liệu về Thẩm Đình Sân và cô em gái kia. Nhớ kỹ, cái tôi cần là toàn bộ.”
“Tôi đồng ý hiến thận cho em gái anh rồi.”
Tôi đút hai tay vào túi, tay nắm ch/ặt lấy hệ thống, giả vờ đứng trước mặt Thẩm Đình Sân với vẻ mặt chán chường.
Người đàn ông nở nụ cười ngạo mạn đầy khiêu khích, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh ta.
Anh ta đặt ly rư/ợu vang xuống, lơ đễnh liếc nhìn đồng hồ.
“Năm tiếng đồng hồ, tính đến giờ, cô là người kiên trì lâu nhất đấy.”
Anh ta lười biếng giơ tay lên, vỗ nhẹ ba cái, như thể đang vỗ tay cho tôi.
Chỉ là khóe miệng vẫn luôn đọng lại nụ cười mỉa mai kh/inh bỉ.
“Quỳ xuống đi người đàn bà, giờ cô đã có tư cách làm con chó của tôi rồi.”
“Nhưng anh thì không có tư cách.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: “Tôi chỉ đồng ý hiến thận, chứ không đồng ý hạ thấp nhân cách, cầm cố linh h/ồn mình. Thu cái vẻ bề trên đó lại đi Thẩm Đình Sân, anh thật sự khiến người ta buồn nôn.”
Tôi không hề che giấu sự gh/ê t/ởm của mình, điều này lại một lần nữa khiến người đàn ông kinh ngạc.
Anh ta lắc lắc ly rư/ợu vang trong tay, im lặng một lúc rồi bỗng nhiên cười đầy ẩn ý.
“Đổi chiêu rồi à?”
Anh ta đứng dậy, chiều cao hơn mét tám mang theo chút áp bức, từng bước tiến lại gần tôi cho đến khi phá vỡ khoảng cách an toàn.
“Lạt mềm buộc ch/ặt? Cố ý gây sự chú ý với tôi?”
Anh ta đưa tay khẽ vuốt chóp mũi tôi, cười nhạt gật đầu.
“Tôi thừa nhận mấy trò nhỏ của cô cũng có chút tác dụng đấy.”
“Chị ơi, thiện cảm của anh ta dành cho chị đã tăng rồi! Từ số âm lên đến mười phần trăm rồi! Đúng là tín hiệu tốt!”
Hệ thống đột ngột lên tiếng, vừa cảm thán rằng có lẽ mình vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ theo cách không ngờ tới.
“Ồn ào.”
Tôi mất kiên nhẫn nói, đưa tay đẩy Thẩm Đình Sân ra, lấy khăn ướt lau chóp mũi hơn chục lần rồi mới xoay người bước ra ngoài.
“Trước khi ca phẫu thuật được sắp xếp xong, đừng liên lạc với tôi.”
Tôi cần tận dụng thời gian này để sắp xếp kế hoạch cho thật tốt.
Nhưng Thẩm Đình Sân căn bản không hiểu tiếng người.
Anh ta biết rõ tôi vừa mới xuyên vào cơ thể vợ anh ta, lúc này ngoài biệt thự của anh ta ra thì chẳng có nơi nào để đi, vậy mà anh ta lại cứ khăng khăng quay về căn biệt thự này.
Rõ ràng, đã gần hai năm rồi anh ta không hề quay về.
Buồn nôn thật.
Cảm giác phải nhìn thấy anh ta ở nhà giống như nuốt sống một con ruồi vậy.
Mà con ruồi này còn không tiếc sức bay qua bay lại trước mặt tôi.
“Phu nhân, hôm nay tiên sinh đích thân xuống bếp vì cô đấy!”
Bác quản gia chạy lên lầu nói với tôi đầy kinh ngạc, tôi bật dậy khỏi giường.
Anh ta sẽ không bỏ th/uốc vào đồ ăn đấy chứ?
“Tiên sinh, phu nhân thật sự rất yêu ngài! Ngài xem, ngoài miệng thì không nói, nhưng lại lén lút cầm ống nhòm nhìn ngài đấy!”
Bác quản gia với vẻ mặt hưng phấn kiểu “đẩy thuyền thành công”.
Tôi: …
Cái gì cũng ăn, chỉ có hại cho bà thôi.
“Chị ơi, thiện cảm của Thẩm Đình Sân tăng thêm năm điểm, hiện tại đang âm thầm đắc ý.”
Hệ thống lên tiếng không đúng lúc.
Thấy mày giỏi quá nhỉ?
Tôi liếc mắt nhìn nó, hệ thống lập tức im bặt như ve sầu mùa đông.
Tôi cố tình trễ mất nửa tiếng mới xuống lầu.
Ban đầu Thẩm Đình Sân còn cười tôi kiêu kỳ, nhưng năm phút sau, anh ta đã cực kỳ mất kiên nhẫn.
“Chị ơi, thiện cảm trừ 10.”
“Chị ơi, thiện cảm về không.”
“Chị ơi, thiện cảm là số âm.”
“Chị ơi, anh ta sắp lật bàn rồi!”
Mỗi lần hệ thống thông báo, tôi lại nhìn đồng hồ, ghi chép cẩn thận sự kiên nhẫn của Thẩm Đình Sân để x/ác nhận giới hạn chịu đựng của anh ta.
Chỉ có nửa tiếng.
Chậc chậc, đúng là ngắn đến mức kinh ngạc.
Tôi vừa cảm thán vừa xuống lầu trước khi anh ta kịp lật bàn, ngồi vào chiếc ghế xa anh ta nhất.
Sắc mặt anh ta tái xanh, không nói một lời, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Tôi cũng cúi đầu ăn cơm.
“Bộp!”
Anh ta tức gi/ận đ/á vào bàn, chiếc bàn gỗ đặc rung lên bần bật, nhưng tôi không ngẩng đầu lên, chỉ lặng lẽ tăng tốc độ ăn.
“Choang!”
Thẩm Đình Sân đ/ập bát.
Trong lòng tôi càng thêm bực bội, không biết anh ta làm cái vẻ như học sinh tiểu học không được ăn kẹo nên dở chứng này cho ai xem, dù sao tôi cũng không xem.
“Bịch!”
Anh ta ném con bào ngư vào bát canh trước mặt tôi, nước sốt b/ắn tung tóe, một vài giọt rơi lên mặt tôi.
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook