Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Đình Sân đã chứng kiến toàn bộ quá trình tôi xuyên không đến đây, cũng biết nhiệm vụ mà hệ thống giao cho tôi là bằng mọi giá phải chinh phục được anh ta.
Người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo này kẹp một điếu th/uốc, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ ngạo mạn, mang theo chút cợt nhả và kh/inh miệt.
“Đã vậy, từ nay về sau cô là con chó của tôi.”
“Với tư cách là chủ nhân, tôi ra lệnh cho cô hiến thận của mình cho em gái tôi.”
Thật sự là em gái sao?
Tại sao hệ thống lại nói đó là “ánh trăng sáng” mà anh ta yêu mà không có được? Là cô em gái nuôi không cùng huyết thống với anh ta?
Nhưng điều đó không quan trọng.
Phụ nữ hiện đại chúng tôi có cuộc đời riêng, đối mặt với sự khiêu khích vô lý của loại cặn bã, cứ thế mà chiến thôi.
Đàn bà thì hai cái t/át, đàn ông thì dùng Hàng Long Thập Bát Chưởng, hệ thống cũng đừng hòng thoát, lôi ra là đ/ập cho một trận tơi bời.
Tiện tay thôi mà.
“Tôi không hiến thận.”
Tôi trực tiếp ngắt lời Thẩm Đình Sân, xoay người định bước ra ngoài, nhưng lại nhận được cảnh báo từ hệ thống.
“Ký chủ, tôi đưa cô đến thế giới này là để cô chinh phục Thẩm Đình Sân, cô phải từng chút một chiếm được thiện cảm của anh ta, từ đó có được tình yêu của anh ta!”
Một đốm sáng trước mắt không ngừng nhấp nháy, tôi nhíu mày.
“Tình yêu của đàn ông là cái thứ gì gh/ê g/ớm lắm sao?
Tôi dốc hết sức lực, không cần tiền, không cần quyền, lại đi cần thứ tình yêu sớm nắng chiều mưa của đàn ông?”
Tôi bị b/ệnh à.
“Nhưng cô nhìn xem, Thẩm Đình Sân chẳng phải rất đẹp trai sao?”
Tôi quay đầu nhìn Thẩm Đình Sân, trong ánh mắt người đàn ông đó mang theo sự kh/inh bỉ đầy tự tin.
“Tôi không phải người xuyên không đầu tiên, đúng không?”
Xét cho cùng, phản ứng của anh ta quá bình thản, thật khó mà không khiến người ta nghi ngờ.
Thẩm Đình Sân khẽ nhướng mày, “Cô cũng thông minh đấy.”
“Vậy những người xuyên không trước đó thì sao?”
Đều ch*t rồi à?
Thẩm Đình Sân không nói gì, mà hít một hơi th/uốc thật sâu, để lộ nụ cười đầy ẩn ý.
Tôi tiến lên gi/ật lấy điếu th/uốc của anh ta, dùng ngón cái và ngón trỏ trực tiếp bóp tắt.
Thẩm Đình Sân sững người một chút, ngay sau đó chậm rãi phả khói th/uốc vào mặt tôi.
“Thú vị đấy.”
“Họ đều ch*t rồi, đúng không?”
Suy cho cùng, chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ mới có thể quay về thế giới cũ. Hiện tại không ai có được tình yêu của Thẩm Đình Sân, nhiệm vụ này vẫn chưa hoàn thành, mà những người xuyên không trước đó lại không còn tồn tại nữa. Vậy thì…
“Ký chủ——chỉ cần cô—”
“C/âm miệng cho tôi!”
Tôi quát lên trong đầu với hệ thống, rồi quay sang nhìn chằm chằm Thẩm Đình Sân.
Người đàn ông dường như chìm vào một ký ức đầy khoái lạc nào đó, khóe miệng khẽ nhếch, chậm rãi lên tiếng.
“Có người ngay từ đầu đã đi/ên cuồ/ng yêu tôi, cuối cùng không có được tình yêu nên nhảy lầu t/ự t*; có người nửa đẩy nửa theo làm tình nhân của tôi, rồi trầm cảm mà ch*t; có người dùng thực lực để trung thành với tôi, nhưng sau khi bị vắt kiệt mọi giá trị thì ch*t thảm vì b/ệnh tật; có người làm đủ mọi việc bẩn thỉu cho tôi rồi bị diệt khẩu; có người liều mạng kháng cự, cuối cùng vẫn phải khuất phục trước tôi, chịu đủ mọi hànhz hạz rồi tuần trước mới trút hơi thở cuối cùng.”
Nói xong, anh ta cợt nhả nhìn tôi.
“Chúng ta cá cược đi, xem cô có thể kiên trì được bao lâu trước khi quỳ xuống c/ầu x/in tôi ban phát cho chút thiện cảm.”
Anh ta vừa nói vừa cúi người xuống, đáy mắt nhuốm vẻ đi/ên cuồ/ng đầy phấn khích.
“Với thực lực của cô, một ngày?”
“Sao nào, anh không sống nổi qua ngày mai à? Vội thế?”
Tôi vặn lại, hệ thống trong đầu lập tức vang lên tiếng rít chói tai. Sau nửa tiếng khuyên nhủ ngọt nhạt không thành, cuối cùng nó cũng đổi thái độ.
“Nếu cô còn không biết quay đầu là bờ, đi nghiêm túc chiếm lấy thiện cảm của Thẩm Đình Sân, tôi chỉ còn cách dùng biện pháp cưỡ/ng ch/ế với cô thôi.”
Biện pháp gì?
Tôi ngẩng đầu nhìn chằm chằm đốm sáng nhỏ bé rực rỡ kia, đột nhiên cảm thấy một cơn đ/au thấu xươ/ng ập đến.
Là điện gi/ật.
“Ký chủ, đây mới chỉ là mức điện gi/ật sơ cấp, nếu cô còn u mê không tỉnh ngộ…”
Nó chưa kịp nói hết câu, bởi vì tôi đã lao vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa hoàn toàn, sau đó túm ch/ặt lấy đốm sáng nhỏ của hệ thống, lôi nó ra trước mặt.
Tôi không nói lời nào, giáng ngay một cú đ/ấm vào đốm sáng đó.
Một tiếng thét thảm thiết vang lên trong đầu, tôi đắc ý cười.
“Hóa ra mày…”
Ba chữ “cũng biết đ/au” còn chưa kịp nói xong, trên người tôi lại là một trận điện gi/ật đ/au thấu tim gan, còn đ/au hơn lần trước.
Tôi không chút do dự đ/ấm liên tiếp năm cú vào đốm sáng.
Trong khoảng thời gian đó, nó cũng không tiếc sức điện gi/ật tôi bốn lần.
Mỗi lần đều đ/au đến mức mặt mũi tôi biến dạng, nhưng dù đ/au thế nào, tôi vẫn nghiến răng chịu đựng, không nói một lời, chỉ chăm chăm đ/ấm vào đốm sáng.
“Tốt nhất mày nên gi/ật ch*t tao ngay lập tức, bằng không chỉ cần tao còn một hơi thở, tao sẽ đ/ấm ch*t mày.”
Tôi nói xong, lại bồi thêm ba cú đ/ấm.
“Để xem đứa nào ch*t trước.”
Danh hiệu “Chị đại Khoa Đại” của tôi không phải là hư danh. Mày có thể là hệ thống có chút hack, nhưng Sở Phi này cũng không phải là loại hữu danh vô thực.
Phi (嫖), thời Hán có nghĩa là nhanh nhẹn, dũng cảm, quyết đoán, thông minh. Không nói gì khác, riêng chữ “dũng” này, tôi hoàn toàn xứng đáng.
Sau khi bị đ/ấm cho ngất đi ba lần và giằng co suốt bốn tiếng đồng hồ, hệ thống chó ch*t cuối cùng cũng chịu thua.
“Tôi sai rồi, tôi không nên để cô đến, tôi đưa cô về ngay đây.”
“Mày dám à?”
Tôi xách cái hệ thống trông đã tàn tạ, ảm đạm kia, lạnh lùng chất vấn.
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook