Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tết này, tôi theo bạn trai về ra mắt gia đình.
Trong bữa cơm, tôi ngoan ngoãn ngồi im, không nói một lời.
Thế nhưng, cô bạn thân của anh lại không vừa ý.
Cô ta buông lời chua ngoa: “Thần Viễn, bạn gái cậu chọn sao hướng nội quá vậy?”
“Một câu cũng không chịu nói, hay là coi thường chúng tôi đấy?”
Lâm Thần Viễn lấp lửng che đậy: “Cô ấy không giỏi ăn nói lắm.”
Nhưng cô bạn thân kia vẫn không buông tha.
Cô ta cứ thế xúi giục mọi người hùa theo.
Đòi tôi phải đứng lên mời rư/ợu tất cả những người có mặt.
Bị ép đến đường cùng, tôi đành đứng dậy, bắt đầu ra dấu.
Đồng thời, miệng phát ra những tiếng “a ba a ba”.
Ngay sau đó, cả bàn ăn im phăng phắc.
Đúng vậy.
Tôi không biết nói, là một người c/âm chính hiệu.
Dù tôi đã cố gắng che giấu.
Không muốn Lâm Thần Viễn và tôi phải rơi vào thế khó xử vì chuyện này.
Nhưng Vương Vy đã quyết tâm dằn mặt tôi ngay từ đầu.
Chỉ một chiêu này thôi.
Tôi đã hoàn toàn hiểu rõ sức “công phá” của mấy cô bạn thân kiểu trên mạng.
Cô ta lại tiếp tục nói bóng nói gió với mọi người xung quanh:
“Thần Viễn, cậu vốn là đứa lắm lời, ngày nào cũng nhắn tin với tớ đến tận khuya.”
“Sao thế? Bạn gái cậu chọn sao lại im thin thít vậy?”
“Như vậy e là không ổn lắm đâu.”
Nói xong, cô ta che miệng cười, quay sang tôi:
“Chị đừng gh/en nhé.”
“Tớ không phải loại ‘trà xanh’ trên mạng đâu.”
“Thần Viễn và tớ nói chuyện nhiều, chỉ là do chúng tớ thân thiết thôi.”
Lâm Thần Viễn lúc này cũng hơi lúng túng.
Anh lên tiếng xoa dịu: “Cô ấy chỉ là ít nói thôi.”
Tôi biết anh không muốn để người khác biết mình bị c/âm.
Điểm này, tôi có thể thông cảm.
Nhưng Vương Vy lại không chịu dừng lại.
Cô ta vẫn hùa theo: “Ôi, ít nói thì ít nói, nhưng mời rư/ợu thì nhất định phải mời chứ.”
“Lần đầu chị ra mắt mọi người, không mời rư/ợu sao được.”
“Nào nào, tớ cạn ly trước, chị tự giới thiệu bản thân đi.”
Dứt lời, cô ta ngửa cổ uống cạn.
Cô ta hào sảng thế, càng làm sự im lặng của tôi trở nên thiếu lịch sự.
Giữa tiếng hò reo của mọi người.
Tôi bất đắc dĩ thở dài.
Cuối cùng đứng dậy, dùng ngôn ngữ ký hiệu ra dấu: “Chào mọi người, tôi là Trần Tri Hảo.”
Để nhấn mạnh việc mình thực sự bị c/âm.
Tôi còn phối hợp phát ra mấy tiếng “a ba a ba”.
Trong khoảnh khắc.
Cả bàn ăn lại chìm vào im lặng.
Ngay cả Vương Vy, kẻ đang chờ xem kịch hay, cũng đờ người ra.
Một lát sau.
Chính tôi là người phá vỡ sự tĩnh lặng.
Tôi dùng phần mềm dịch ngôn ngữ ký hiệu có sẵn trên điện thoại, lặp lại lời chào.
“Chào mọi người, tôi là Trần Tri Hảo, rất vui được làm quen.”
Khi giọng máy lạnh lùng vang lên từ điện thoại.
Tôi thấy gương mặt mọi người đều lộ vẻ ngượng ngùng.
Bạn trai Lâm Thần Viễn nhân cơ hội đứng dậy.
Có phần bối rối giới thiệu với mọi người:
“Đây là bạn gái tôi, Trần Tri Hảo.”
“Mọi người cũng thấy rồi, cô ấy là người khiếm thính và khiếm ngôn, mong mọi người thông cảm và chiếu cố.”
Câu nói này coi như gỡ rối cho bầu không khí ngượng ngùng ban nãy.
Mọi người có mặt vội vàng hùa theo.
“Dễ thôi dễ thôi, chị nhìn là biết đảm đang.”
Thậm chí có người còn xin lỗi tôi.
“Chị, xin lỗi, không biết chị thế này, lúc nãy…”
Tôi xua tay, ra hiệu không sao.
Giữa đám người đang áy náy.
Chỉ có Vương Vy, sau phút ngượng ngùng, lại lộ vẻ càng thêm bất mãn.
Cô ta cười nhạt.
Quay sang Lâm Thần Viễn trách yêu: “Thần Viễn, cậu cũng thật là.”
“Chị có hoàn cảnh đặc biệt thế này, sao không nói sớm với chúng tớ.”
“Cậu nói sớm, tớ đã đi học ngôn ngữ ký hiệu rồi, như vậy nói chuyện với chị cũng chẳng có gì trở ngại.”
Lời Vương Vy nghe có vẻ toàn tâm toàn ý vì tôi.
Thực chất lại lộ rõ sự kh/inh thường và kỳ thị.
Nhưng với những điều này.
Lâm Thần Viễn lại làm ngơ, cười hề hề:
“Ngôn ngữ ký hiệu đâu dễ học thế.”
“Tớ học 6 tháng nay còn chưa thông nữa là.”
Nghe vậy, Vương Vy nói với giọng hơi gh/en tị:
“6 tháng? Vậy Thần Viễn, hai người đã đến với nhau từ sớm thế à?”
“Vậy lần trước hai người nhắn tin đến tận 2 giờ sáng, sao cậu không thú nhận với tớ?”
Lâm Thần Viễn liếc nhìn sắc mặt tôi.
Thấy tôi không hề biến sắc.
Anh mới cười trừ, lảng sang chuyện khác.
Thấy cục diện bữa tiệc đã đảo ngược.
Vương Vy đảo mắt.
Cô ta lại lên tiếng: “Hôm nay là lần đầu bạn gái Thần Viễn ra mắt chúng ta.”
“Lúc nãy tớ nhất quyết đòi chị mời rư/ợu là do tớ suy nghĩ chưa thấu.”
“Không ngờ chị lại có hoàn cảnh đặc biệt.”
“Nhưng, không mời rư/ợu lại càng tỏ ra chúng ta đối xử phân biệt.”
“Tớ đề nghị, hay là để chị vẫn mời chúng ta một ly nhé?”
“Còn lời chúc rư/ợu thì miễn, vì chị có hoàn cảnh đặc biệt.”
Lời này vừa dứt.
Không khí bàn tiệc lại sôi động trở lại.
Có người cười m/ắng Vương Vy: “Vương Vy, từ nhỏ đến lớn cậu vẫn vậy.”
“Không đạt mục đích thì không buông.”
Cũng có người thông cảm cho tôi là người khuyết tật.
Hơi bất mãn nói: “Thôi bỏ đi, chị cũng bất tiện.”
Vương Vy lại không chịu.
Cô ta cười nói: “Đã bảo là không cần nói lời chúc rư/ợu rồi mà.”
“Hơn nữa, mời rư/ợu cũng là để mọi người làm quen nhau thôi.”
“Chị nói có đúng không?”
Ánh mắt cô ta đậm chất khiêu khích.
Nói xong, cô ta còn giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, quên mất chị không nghe thấy. Để tớ nhắn tin cho chị xem.”
Dứt lời, cô ta nhanh thoăn thoắt gõ lại toàn bộ nội dung vừa nói lên điện thoại.
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 12
Chương 9
Chương 11
Chương 9
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook