Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tôi là cố vấn hình sự danh giá nhất, nhưng lại là người duy nhất không cứu em gái ruột
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngTôi là cố vấn hình sự được ngưỡng m/ộ nhất tại kinh thành, dù tuổi đời còn trẻ nhưng đã phá được vô số kỳ án. Từ chuyện nhỏ như cục tẩy của đứa trẻ hàng xóm bị mất, cho đến những vụ án gi*t người hàng loạt gây chấn động cả trong và ngoài nước. Ngay cả người con trai thất lạc hai mươi năm của gia tộc giàu nhất nước – nhà họ Hoắc, cũng được tôi tìm thấy chỉ nhờ vào một bức ảnh cũ. Dần dà, cư dân mạng gọi đùa tôi là "Bao Công tái thế", ai cũng bảo chẳng có vụ án nào mà tôi không phá được. Cho đến khi cha mẹ, những người đã năm năm không gặp, tìm đến tận cửa. Họ nói em gái tôi vừa tốt nghiệp đại học đến tìm tôi thì gặp phải một vụ tấn công khủng bố, mất tích ngay tại chỗ, không rõ tung tích. Sau khi đội c/ứu hộ đến nơi, họ chỉ bắt được một người lao công đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng. Cha tôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng: "Vãn Vãn, mau c/ứu em gái con đi." Mẹ tôi nắm ch/ặt tay tôi, suýt chút nữa ngất đi vì khóc: "May mà Đường Đường có chị gái là con, con nhất định phải tìm con bé về!" Thế nhưng, tôi chỉ liếc nhìn người lao công đó một cái rồi gỡ tay mẹ ra: "Vụ án này con không nhận được." "Hai người hãy tìm cao nhân khác đi."
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Tôi là cố vấn hình sự được ngưỡng m/ộ nhất tại kinh thành, dù tuổi đời còn trẻ nhưng đã phá được vô số kỳ án. Từ chuyện nhỏ như cục tẩy của đứa trẻ hàng xóm bị mất, cho đến những vụ án gi*t người hàng loạt gây chấn động cả trong và ngoài nước. Ngay cả người con trai thất lạc hai mươi năm của gia tộc giàu nhất nước – nhà họ Hoắc, cũng được tôi tìm thấy chỉ nhờ vào một bức ảnh cũ. Dần dà, cư dân mạng gọi đùa tôi là "Bao Công tái thế", ai cũng bảo chẳng có vụ án nào mà tôi không phá được. Cho đến khi cha mẹ, những người đã năm năm không gặp, tìm đến tận cửa. Họ nói em gái tôi vừa tốt nghiệp đại học đến tìm tôi thì gặp phải một vụ tấn công khủng bố, mất tích ngay tại chỗ, không rõ tung tích. Sau khi đội c/ứu hộ đến nơi, họ chỉ bắt được một người lao công đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng. Cha tôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng: "Vãn Vãn, mau c/ứu em gái con đi." Mẹ tôi nắm ch/ặt tay tôi, suýt chút nữa ngất đi vì khóc: "May mà Đường Đường có chị gái là con, con nhất định phải tìm con bé về!" Thế nhưng, tôi chỉ liếc nhìn người lao công đó một cái rồi gỡ tay mẹ ra: "Vụ án này con không nhận được." "Hai người hãy tìm cao nhân khác đi."
Bình luận
Bình luận Facebook