Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Năm năm hoa vẫn nở, tuổi tuổi người chẳng về
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngKhi bố mẹ đến đón tôi về nhà, tôi vô tình hoán đổi linh h/ồn với A Xán, cô bé miền núi. Mẹ nhìn tấm bằng khen đứng đầu toàn huyện mà A Xán đưa cho, hốc mắt đỏ hoe: “Xem ra việc gửi con lên núi chịu khổ nửa năm lúc trước là đúng đắn.” “Trước đây bảo con học hành thì như đòi mạng, giờ cuối cùng cũng biết bố mẹ đều là vì tốt cho con rồi.” Tôi òa khóc, lao đến ôm ch/ặt chân mẹ: “Mẹ ơi, con mới là Tuế Tuế mà!” Nhưng mẹ đạp thẳng tôi xuống hố bùn: “Đứa trẻ hoang ở đâu ra thế này, vẫn không biết điều như con bé Tuế Tuế ngày xưa!” Bố mẹ mang “tôi” – lúc này đang mang linh h/ồn của A Xán – rời đi, để lại tôi thực sự ở chốn núi rừng. Sau đó, tôi làm việc nặng nhọc, ở chuồng lợn, cam chịu đò/n roj suốt năm năm mới tìm được cơ hội trốn thoát. Thế nhưng khi trở về nhà, mẹ lại ghẻ lạnh đuổi tôi ra khỏi cửa: “Con gái ta vừa đột phá trong cuộc thi toàn quốc, sao có thể là loại người như mày được!” “Nếu còn dám nói năng xằng bậy, tao sẽ tống mày vào b/ệnh viện t/âm th/ần!” Tôi khóc đến r/un r/ẩy cả người, nhưng vẫn không cam lòng. Đêm đến, tôi trèo tường lẻn vào trong, lại nghe thấy bố hỏi mẹ: “Năm đó chúng ta không biết chuyện hoán đổi linh h/ồn, nhưng giờ con bé đã tìm về tận đây rồi, thực sự không nhận sao?”
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 16
Chương 9
Chương 8
Khi bố mẹ đến đón tôi về nhà, tôi vô tình hoán đổi linh h/ồn với A Xán, cô bé miền núi. Mẹ nhìn tấm bằng khen đứng đầu toàn huyện mà A Xán đưa cho, hốc mắt đỏ hoe: “Xem ra việc gửi con lên núi chịu khổ nửa năm lúc trước là đúng đắn.” “Trước đây bảo con học hành thì như đòi mạng, giờ cuối cùng cũng biết bố mẹ đều là vì tốt cho con rồi.” Tôi òa khóc, lao đến ôm ch/ặt chân mẹ: “Mẹ ơi, con mới là Tuế Tuế mà!” Nhưng mẹ đạp thẳng tôi xuống hố bùn: “Đứa trẻ hoang ở đâu ra thế này, vẫn không biết điều như con bé Tuế Tuế ngày xưa!” Bố mẹ mang “tôi” – lúc này đang mang linh h/ồn của A Xán – rời đi, để lại tôi thực sự ở chốn núi rừng. Sau đó, tôi làm việc nặng nhọc, ở chuồng lợn, cam chịu đò/n roj suốt năm năm mới tìm được cơ hội trốn thoát. Thế nhưng khi trở về nhà, mẹ lại ghẻ lạnh đuổi tôi ra khỏi cửa: “Con gái ta vừa đột phá trong cuộc thi toàn quốc, sao có thể là loại người như mày được!” “Nếu còn dám nói năng xằng bậy, tao sẽ tống mày vào b/ệnh viện t/âm th/ần!” Tôi khóc đến r/un r/ẩy cả người, nhưng vẫn không cam lòng. Đêm đến, tôi trèo tường lẻn vào trong, lại nghe thấy bố hỏi mẹ: “Năm đó chúng ta không biết chuyện hoán đổi linh h/ồn, nhưng giờ con bé đã tìm về tận đây rồi, thực sự không nhận sao?”
Bình luận
Bình luận Facebook