Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Mẹ ơi, đừng khóc vì con nữa
0
Lượt đọc0
Theo dõi10
ChươngMột tháng trước kỳ thi đại học, trường tổ chức kiểm tra tâm lý. Báo cáo của tôi hầu như mục nào cũng bất thường: mất ngủ, chán ăn, tự làm hại bản thân, thậm chí có xu hướng t/ự t* ở mức nguy cơ cao. Giáo viên khuyên tôi nên tạm dừng việc học để điều trị, nhưng mẹ tôi đã gi/ật lấy báo cáo: "Nó chỉ là không muốn thi đại học nên cố tình giả b/ệnh thôi." Bà yêu cầu tôi làm lại bài kiểm tra và ngồi ngay bên cạnh giám sát. Tôi tích vào ô "thường xuyên buồn bã", bà bắt tôi sửa lại: "Sắp thi đại học rồi, ai mà chẳng áp lực? Đây không gọi là buồn." Tôi chọn "giấc ngủ rất kém", bà lại cau mày: "Học sinh cuối cấp có đứa nào không thức khuya? Thi xong tự khắc sẽ ổn thôi." Không muốn nói chuyện thì bị giải thích là do ôn thi quá mệt. Ăn không ngon miệng thì bị bảo là do căng thẳng trước kỳ thi. Những vết thương giấu dưới ống tay áo cũng trở thành trò tiểu xảo để trốn tránh thi cử. Câu hỏi cuối cùng hỏi rằng tôi có từng nghĩ đến việc kết thúc cuộc đời mình hay không. Mẹ tôi gõ gõ xuống mặt bàn: "Nghĩ cho kỹ vào, đừng làm lỡ kỳ thi đại học." Tôi sửa "hầu như mỗi ngày" thành "chưa từng". Báo cáo mới cho thấy mọi thứ đều bình thường. Mẹ hài lòng chụp ảnh gửi vào nhóm phụ huynh: "Kiểm tra lại rồi, nó không bị b/ệnh gì cả."
Chương 18.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 19
Một tháng trước kỳ thi đại học, trường tổ chức kiểm tra tâm lý. Báo cáo của tôi hầu như mục nào cũng bất thường: mất ngủ, chán ăn, tự làm hại bản thân, thậm chí có xu hướng t/ự t* ở mức nguy cơ cao. Giáo viên khuyên tôi nên tạm dừng việc học để điều trị, nhưng mẹ tôi đã gi/ật lấy báo cáo: "Nó chỉ là không muốn thi đại học nên cố tình giả b/ệnh thôi." Bà yêu cầu tôi làm lại bài kiểm tra và ngồi ngay bên cạnh giám sát. Tôi tích vào ô "thường xuyên buồn bã", bà bắt tôi sửa lại: "Sắp thi đại học rồi, ai mà chẳng áp lực? Đây không gọi là buồn." Tôi chọn "giấc ngủ rất kém", bà lại cau mày: "Học sinh cuối cấp có đứa nào không thức khuya? Thi xong tự khắc sẽ ổn thôi." Không muốn nói chuyện thì bị giải thích là do ôn thi quá mệt. Ăn không ngon miệng thì bị bảo là do căng thẳng trước kỳ thi. Những vết thương giấu dưới ống tay áo cũng trở thành trò tiểu xảo để trốn tránh thi cử. Câu hỏi cuối cùng hỏi rằng tôi có từng nghĩ đến việc kết thúc cuộc đời mình hay không. Mẹ tôi gõ gõ xuống mặt bàn: "Nghĩ cho kỹ vào, đừng làm lỡ kỳ thi đại học." Tôi sửa "hầu như mỗi ngày" thành "chưa từng". Báo cáo mới cho thấy mọi thứ đều bình thường. Mẹ hài lòng chụp ảnh gửi vào nhóm phụ huynh: "Kiểm tra lại rồi, nó không bị b/ệnh gì cả."
Bình luận
Bình luận Facebook