Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Thưa Phán quan, lần này con đã chọn đúng chưa?
0
Lượt đọc0
Theo dõi9
ChươngMười chín tuổi, tôi t/ự s*t vì trầm cảm nặng. Khi xuống tới âm phủ, Phán quan lại không chịu nhận tôi. "Tuổi thọ của ngươi là bảy mươi tám, nhưng mười chín tuổi đã tự kết liễu, chứng tỏ ngươi đã chọn sai một quyết định quan trọng." "Ta cho ngươi sáu cơ hội để làm lại." Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về một tháng trước khi ch*t. Mẹ vừa ném th/uốc chống trầm cảm của tôi vào thùng rác. Kiếp trước, tôi khóc lóc c/ầu x/in bà tin mình. Lần này, tôi không nói gì cả, cầm b/ệnh án đến trường, xin ở nội trú, uống th/uốc đúng giờ, tái khám định kỳ. Tôi tưởng mình đã chọn đúng. Ba ngày sau, mẹ đuổi đến trường, khóc lóc trước mặt mọi người: "Nó bị b/ệnh t/âm th/ần, hay ảo tưởng người nhà ng/ược đ/ãi nó, lại còn có xu hướng làm hại người khác!" Không còn ai tin tôi nữa. Một tháng sau, tôi vẫn ch*t. Phán quan im lặng hồi lâu. "Xem ra thời điểm chọn sai còn sớm hơn." "Lần này, đưa ngươi trở về năm năm trước." Cánh cửa luân hồi mở ra. Nhưng tôi không hề cử động. "Thưa Phán quan đại nhân, liệu có khả năng nào thế này không." "Người chọn sai, không phải là tôi."
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 12
Chương 9
Chương 13
Mười chín tuổi, tôi t/ự s*t vì trầm cảm nặng. Khi xuống tới âm phủ, Phán quan lại không chịu nhận tôi. "Tuổi thọ của ngươi là bảy mươi tám, nhưng mười chín tuổi đã tự kết liễu, chứng tỏ ngươi đã chọn sai một quyết định quan trọng." "Ta cho ngươi sáu cơ hội để làm lại." Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về một tháng trước khi ch*t. Mẹ vừa ném th/uốc chống trầm cảm của tôi vào thùng rác. Kiếp trước, tôi khóc lóc c/ầu x/in bà tin mình. Lần này, tôi không nói gì cả, cầm b/ệnh án đến trường, xin ở nội trú, uống th/uốc đúng giờ, tái khám định kỳ. Tôi tưởng mình đã chọn đúng. Ba ngày sau, mẹ đuổi đến trường, khóc lóc trước mặt mọi người: "Nó bị b/ệnh t/âm th/ần, hay ảo tưởng người nhà ng/ược đ/ãi nó, lại còn có xu hướng làm hại người khác!" Không còn ai tin tôi nữa. Một tháng sau, tôi vẫn ch*t. Phán quan im lặng hồi lâu. "Xem ra thời điểm chọn sai còn sớm hơn." "Lần này, đưa ngươi trở về năm năm trước." Cánh cửa luân hồi mở ra. Nhưng tôi không hề cử động. "Thưa Phán quan đại nhân, liệu có khả năng nào thế này không." "Người chọn sai, không phải là tôi."
Bình luận
Bình luận Facebook