Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Người yêu cũ điểm mười của tiểu thư Bắc Kinh
0
Lượt đọc0
Theo dõi13
ChươngBa giờ sáng, điện thoại của bạn gái tôi – tiểu thư quyền quý chốn kinh thành – vang lên tiếng nức nở của chàng bạch nguyệt quang trong lòng cô ấy. Sau khi cúp máy, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy quyết tuyệt: “Trạng thái của anh ấy dạo này rất tệ, em phải quay về bên cạnh anh ấy. Chúng ta, đến đây là kết thúc thôi.” Tôi lặng lẽ nhìn cô ấy, đôi mắt đỏ hoe, chậm rãi mà kiên định gật đầu: “Chỉ cần đây là điều em muốn, anh sẵn lòng rút lui.” Thấy tôi hiểu chuyện như vậy, trên mặt Thẩm Thính Lan thoáng qua một tia áy náy: “Mảnh đất trị giá ba trăm triệu ở phía nam thành phố, ngày mai em sẽ sang tên cho anh, coi như là bù đắp.” Tôi hạ mắt, không nói một lời. Cô ấy tưởng tôi đ/au đớn tột cùng vì mất đi người mình yêu nên thở dài, lại đẩy thêm một chiếc thẻ đen năm trăm triệu cùng chìa khóa biệt thự trên sườn núi về phía tôi. Nhưng cô ấy không thấy tôi đang bấm ch/ặt móng tay vào đùi, mới có thể cố nén khóe miệng đang cong lên đầy đi/ên cuồ/ng. Tôi lăn lộn trong nghề “đào mỏ” bao năm nay, chỉ có một nguyên tắc: càng hiểu chuyện nhường nhịn, phụ nữ càng cho nhiều.
Chương 9
Chương 13
Chương 16
Chương 12
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 13
Ba giờ sáng, điện thoại của bạn gái tôi – tiểu thư quyền quý chốn kinh thành – vang lên tiếng nức nở của chàng bạch nguyệt quang trong lòng cô ấy. Sau khi cúp máy, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy quyết tuyệt: “Trạng thái của anh ấy dạo này rất tệ, em phải quay về bên cạnh anh ấy. Chúng ta, đến đây là kết thúc thôi.” Tôi lặng lẽ nhìn cô ấy, đôi mắt đỏ hoe, chậm rãi mà kiên định gật đầu: “Chỉ cần đây là điều em muốn, anh sẵn lòng rút lui.” Thấy tôi hiểu chuyện như vậy, trên mặt Thẩm Thính Lan thoáng qua một tia áy náy: “Mảnh đất trị giá ba trăm triệu ở phía nam thành phố, ngày mai em sẽ sang tên cho anh, coi như là bù đắp.” Tôi hạ mắt, không nói một lời. Cô ấy tưởng tôi đ/au đớn tột cùng vì mất đi người mình yêu nên thở dài, lại đẩy thêm một chiếc thẻ đen năm trăm triệu cùng chìa khóa biệt thự trên sườn núi về phía tôi. Nhưng cô ấy không thấy tôi đang bấm ch/ặt móng tay vào đùi, mới có thể cố nén khóe miệng đang cong lên đầy đi/ên cuồ/ng. Tôi lăn lộn trong nghề “đào mỏ” bao năm nay, chỉ có một nguyên tắc: càng hiểu chuyện nhường nhịn, phụ nữ càng cho nhiều.
Bình luận
Bình luận Facebook