Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Duyên trần dứt sạch, chẳng hẹn ngày tương phùng
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngỞ vùng đất Miêu Cương của chúng tôi, mỗi cô gái khi sinh ra đều có một con Hộ Tâm Cổ, cả đời chỉ nhận một người. Năm đó, để c/ứu Kỷ Hoài Chi bị thương nặng do t/ai n/ạn xe cộ, tôi đã hóa Hộ Tâm Cổ thành Tình Cổ, cấy vào tim của cả hai. Thậm chí, tôi còn bất chấp việc bị cả tộc trục xuất, mang tiếng là kẻ phản bội. Thế nhưng vào năm thứ năm yêu nhau, Kỷ Hoài Chi lại vì mối tình đầu của hắn mà đá/nh th/uốc mê tôi, tự tay khoét con mẫu cổ trong tim tôi ra. Khi tôi tỉnh dậy vì cơn đ/au thấu tim, bên tai vang lên tiếng lo lắng của anh em hắn: "Mày đi/ên rồi, chuyển Tình Cổ sang cho Kỳ Lạc Lạc, Nhã Nhiên mà tỉnh lại không h/ận ch*t mày sao?" Kỷ Hoài Chi thản nhiên đáp: "H/ận cái gì chứ, tao đã chừa lại vị trí Kỷ phu nhân cho cô ấy rồi, chỉ là dùng tạm con cổ để bảo toàn mạng sống cho Lạc Lạc thôi, rất công bằng." "Hơn nữa, cô ấy đã bị người thân bạn bè xa lánh, ngoài tao ra thì còn ai cần cô ấy nữa, cứ dỗ dành vài câu là xong." Từng chữ từng câu, lẽ ra tôi phải đ/au đớn tột cùng, nhưng lúc này, đến một giọt nước mắt tôi cũng không thể rơi. Hắn coi tổ huấn của người Miêu Cương là m/ê t/ín d/ị đo/an, mà chẳng hề hay biết rằng, một khi Tình Cổ rời khỏi cơ thể, người nuôi cổ sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt tình ái.
Chương 11
Ở vùng đất Miêu Cương của chúng tôi, mỗi cô gái khi sinh ra đều có một con Hộ Tâm Cổ, cả đời chỉ nhận một người. Năm đó, để c/ứu Kỷ Hoài Chi bị thương nặng do t/ai n/ạn xe cộ, tôi đã hóa Hộ Tâm Cổ thành Tình Cổ, cấy vào tim của cả hai. Thậm chí, tôi còn bất chấp việc bị cả tộc trục xuất, mang tiếng là kẻ phản bội. Thế nhưng vào năm thứ năm yêu nhau, Kỷ Hoài Chi lại vì mối tình đầu của hắn mà đá/nh th/uốc mê tôi, tự tay khoét con mẫu cổ trong tim tôi ra. Khi tôi tỉnh dậy vì cơn đ/au thấu tim, bên tai vang lên tiếng lo lắng của anh em hắn: "Mày đi/ên rồi, chuyển Tình Cổ sang cho Kỳ Lạc Lạc, Nhã Nhiên mà tỉnh lại không h/ận ch*t mày sao?" Kỷ Hoài Chi thản nhiên đáp: "H/ận cái gì chứ, tao đã chừa lại vị trí Kỷ phu nhân cho cô ấy rồi, chỉ là dùng tạm con cổ để bảo toàn mạng sống cho Lạc Lạc thôi, rất công bằng." "Hơn nữa, cô ấy đã bị người thân bạn bè xa lánh, ngoài tao ra thì còn ai cần cô ấy nữa, cứ dỗ dành vài câu là xong." Từng chữ từng câu, lẽ ra tôi phải đ/au đớn tột cùng, nhưng lúc này, đến một giọt nước mắt tôi cũng không thể rơi. Hắn coi tổ huấn của người Miêu Cương là m/ê t/ín d/ị đo/an, mà chẳng hề hay biết rằng, một khi Tình Cổ rời khỏi cơ thể, người nuôi cổ sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt tình ái.
Bình luận
Bình luận Facebook