Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Người ôm nhau, tôi quay bước
5
Lượt đọc0
Theo dõi13
ChươngHai giờ sáng thức dậy uống nước, tôi bắt gặp cô bạn thân đang ôm lấy bạn trai tôi, Giang Việt, đứng giữa phòng khách. Thấy tôi, Giang Việt ra hiệu “suỵt” một tiếng, hạ thấp giọng: “Khẽ thôi, cô ấy lại mộng du rồi, đừng làm cô ấy sợ.” Sau đó, anh hất cằm về phía chiếc ghế sofa. “Mạn Mạn, em lấy giúp anh cái chăn qua đây, cô ấy mặc mỏng quá, kẻo cảm lạnh.” Tôi im lặng cầm chiếc chăn đưa đến bên tay anh. Giang Việt dùng một tay nhận lấy, nhẹ nhàng khoác lên vai Tô Dữu, rồi lại đưa tay vén từng sợi tóc lòa xòa trên mặt cô ấy ra sau tai. Tô Dữu hừ một tiếng, bồn chồn xoay đầu. Anh vội vàng siết ch/ặt vòng tay, vỗ nhẹ lên lưng cô ấy từng cái một. Trên mặt anh hiện lên nụ cười mà chính anh cũng chẳng hề hay biết. Tôi đứng một bên nhìn cảnh tượng ấy, bỗng thấy thật quen thuộc. Ba năm trước, tôi tăng ca đến nửa đêm rồi phát sốt cao, anh cũng từng vỗ về tôi như thế để dỗ tôi ngủ. Không biết từ lúc nào, những dịu dàng vốn chỉ dành riêng cho tôi, cứ thế từng chút một chuyển sang cho Tô Dữu. Cô ấy đến thành phố biển làm việc, tạm thời chưa tìm được nhà nên đã chuyển đến đây ở nhờ.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Hai giờ sáng thức dậy uống nước, tôi bắt gặp cô bạn thân đang ôm lấy bạn trai tôi, Giang Việt, đứng giữa phòng khách. Thấy tôi, Giang Việt ra hiệu “suỵt” một tiếng, hạ thấp giọng: “Khẽ thôi, cô ấy lại mộng du rồi, đừng làm cô ấy sợ.” Sau đó, anh hất cằm về phía chiếc ghế sofa. “Mạn Mạn, em lấy giúp anh cái chăn qua đây, cô ấy mặc mỏng quá, kẻo cảm lạnh.” Tôi im lặng cầm chiếc chăn đưa đến bên tay anh. Giang Việt dùng một tay nhận lấy, nhẹ nhàng khoác lên vai Tô Dữu, rồi lại đưa tay vén từng sợi tóc lòa xòa trên mặt cô ấy ra sau tai. Tô Dữu hừ một tiếng, bồn chồn xoay đầu. Anh vội vàng siết ch/ặt vòng tay, vỗ nhẹ lên lưng cô ấy từng cái một. Trên mặt anh hiện lên nụ cười mà chính anh cũng chẳng hề hay biết. Tôi đứng một bên nhìn cảnh tượng ấy, bỗng thấy thật quen thuộc. Ba năm trước, tôi tăng ca đến nửa đêm rồi phát sốt cao, anh cũng từng vỗ về tôi như thế để dỗ tôi ngủ. Không biết từ lúc nào, những dịu dàng vốn chỉ dành riêng cho tôi, cứ thế từng chút một chuyển sang cho Tô Dữu. Cô ấy đến thành phố biển làm việc, tạm thời chưa tìm được nhà nên đã chuyển đến đây ở nhờ.
Bình luận
Bình luận Facebook