Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bóng nến mộng xưa, hóa hư không
0
Lượt đọc0
Theo dõi16
ChươngĐại Ung trọng võ, bởi vậy khi hôn giá có một quy tắc, nam tử cần phải săn được con mồi mà nữ tử tâm ý làm sính lễ trong kỳ xuân săn. Thế nhưng suốt ba năm liên tiếp, vị Tề tiểu hầu gia vốn được xưng tụng văn võ song toàn kia vẫn tay trắng trở về. Năm đầu, Vân Lam Hề viết xuống một con hươu, Tề Trác Uyên nói rằng bản thân nhất thời thất thủ, mong nàng đợi thêm một năm. Năm thứ hai, vì dưỡng muội thân thể không khỏe, hắn thậm chí còn chẳng tham dự xuân săn. Đến năm nay, Vân Lam Hề do dự hồi lâu mới chậm rãi hạ bút, nàng chỉ cần một con thỏ mà thôi. Thế nhưng lại thấy Tề Trác dẫn theo Tô Nhiễm Oánh cùng lên ngựa, hắn thúc ngựa phi đi, ôm ch/ặt nữ tử trong lòng mà rời xa. Đoạn hắn bỏ lại một câu: "Lam Hề, nàng hãy còn phải đợi thêm một năm nữa, Oánh Nhi không muốn sát sinh, sang năm, nàng yên tâm, sang năm nàng thích thứ gì ta đều thay nàng săn về." Bụi đất bay lên, chiếc váy lụa mà Vân Lam Hề cẩn thận lựa chọn trong chốc lát đã phủ đầy tro bụi. Nàng khẽ nói một câu: "Ta không đợi nữa, Tề Trác." Nàng cất bước đi về phía thế tử Tiêu Duệ trông còn chút b/ệnh tật, đưa tờ giấy trong tay cho chàng: "Chàng có thể săn được thỏ chăng?"
Chương 10
Chương 9
Chương 12
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Chương 11.
Đại Ung trọng võ, bởi vậy khi hôn giá có một quy tắc, nam tử cần phải săn được con mồi mà nữ tử tâm ý làm sính lễ trong kỳ xuân săn. Thế nhưng suốt ba năm liên tiếp, vị Tề tiểu hầu gia vốn được xưng tụng văn võ song toàn kia vẫn tay trắng trở về. Năm đầu, Vân Lam Hề viết xuống một con hươu, Tề Trác Uyên nói rằng bản thân nhất thời thất thủ, mong nàng đợi thêm một năm. Năm thứ hai, vì dưỡng muội thân thể không khỏe, hắn thậm chí còn chẳng tham dự xuân săn. Đến năm nay, Vân Lam Hề do dự hồi lâu mới chậm rãi hạ bút, nàng chỉ cần một con thỏ mà thôi. Thế nhưng lại thấy Tề Trác dẫn theo Tô Nhiễm Oánh cùng lên ngựa, hắn thúc ngựa phi đi, ôm ch/ặt nữ tử trong lòng mà rời xa. Đoạn hắn bỏ lại một câu: "Lam Hề, nàng hãy còn phải đợi thêm một năm nữa, Oánh Nhi không muốn sát sinh, sang năm, nàng yên tâm, sang năm nàng thích thứ gì ta đều thay nàng săn về." Bụi đất bay lên, chiếc váy lụa mà Vân Lam Hề cẩn thận lựa chọn trong chốc lát đã phủ đầy tro bụi. Nàng khẽ nói một câu: "Ta không đợi nữa, Tề Trác." Nàng cất bước đi về phía thế tử Tiêu Duệ trông còn chút b/ệnh tật, đưa tờ giấy trong tay cho chàng: "Chàng có thể săn được thỏ chăng?"
Bình luận
Bình luận Facebook