Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Chồng tôi bị liệt vì cứu thanh mai trúc mã, tôi cười điên dại
0
Lượt đọc0
Theo dõi12
ChươngĐêm siêu bão đổ bộ, chồng tôi đi/ên cuồ/ng lao vào màn mưa tầm tã để c/ứu M/ộ D/ao, cô bạn thanh mai trúc mã sống ở hạ lưu nơi vỡ đê. Con gái ôm ch/ặt lấy chân anh ta, anh ta t/át con bé văng ra. Tôi lao tới níu anh ta lại, anh ta thẳng chân đạp tôi ngã nhào vào vũng bùn. Cuối cùng, anh ta không đi được. Ba ngày sau, th* th/ể của M/ộ D/ao mới được đào lên từ lớp bùn lầy, ngâm nước đến mức không còn hình dạng. Chồng tôi đích thân ôm hũ tro cốt, nước mắt rơi lã chã đ/ập xuống nắp hũ kêu lạch cạch. Sau đám tang, anh ta không bao giờ nhắc đến cái tên đó nữa, vẫn đưa đón con gái đúng giờ, cuối tuần còn học cách nấu canh cho tôi. Tôi cứ ngỡ những ngày tồi tệ nhất đã qua đi. Cho đến ba năm sau, siêu bão lại ập đến, tôi đội mưa chạy về nhà. Phát hiện bao cát chống lũ bị dọn sạch, van thoát nước bị cố tình vặn ngược. Nước lũ tràn vào tầng một, con gái bị mắc kẹt trong phòng. Tôi đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa, nhưng chồng tôi lại từ phía sau siết ch/ặt lấy tôi, giọng điệu dịu dàng đến rợn người: "Đừng vội, năm đó chính tay cô sống ch*t cản tôi lại, khiến M/ộ D/ao phải đợi bốn mươi phút mới đ/ứt hơi. Chúng ta cũng đợi bốn mươi phút nhé, công bằng chứ? công bằng mà, đúng không?"
Chương 8
Chương 17
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 12
Đêm siêu bão đổ bộ, chồng tôi đi/ên cuồ/ng lao vào màn mưa tầm tã để c/ứu M/ộ D/ao, cô bạn thanh mai trúc mã sống ở hạ lưu nơi vỡ đê. Con gái ôm ch/ặt lấy chân anh ta, anh ta t/át con bé văng ra. Tôi lao tới níu anh ta lại, anh ta thẳng chân đạp tôi ngã nhào vào vũng bùn. Cuối cùng, anh ta không đi được. Ba ngày sau, th* th/ể của M/ộ D/ao mới được đào lên từ lớp bùn lầy, ngâm nước đến mức không còn hình dạng. Chồng tôi đích thân ôm hũ tro cốt, nước mắt rơi lã chã đ/ập xuống nắp hũ kêu lạch cạch. Sau đám tang, anh ta không bao giờ nhắc đến cái tên đó nữa, vẫn đưa đón con gái đúng giờ, cuối tuần còn học cách nấu canh cho tôi. Tôi cứ ngỡ những ngày tồi tệ nhất đã qua đi. Cho đến ba năm sau, siêu bão lại ập đến, tôi đội mưa chạy về nhà. Phát hiện bao cát chống lũ bị dọn sạch, van thoát nước bị cố tình vặn ngược. Nước lũ tràn vào tầng một, con gái bị mắc kẹt trong phòng. Tôi đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa, nhưng chồng tôi lại từ phía sau siết ch/ặt lấy tôi, giọng điệu dịu dàng đến rợn người: "Đừng vội, năm đó chính tay cô sống ch*t cản tôi lại, khiến M/ộ D/ao phải đợi bốn mươi phút mới đ/ứt hơi. Chúng ta cũng đợi bốn mươi phút nhé, công bằng chứ? công bằng mà, đúng không?"
Bình luận
Bình luận Facebook