Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Thiếu gia hướng ngoại bị cả nhà chặn liên lạc, sau đó hoàn toàn im lặng
0
Lượt đọc0
Theo dõi9
ChươngTôi là kẻ bẩm sinh đã có năng khiếu xã giao, từ lúc lọt lòng đã mắc chứng nghiện giao tiếp nặng. Những đứa trẻ khác chỉ biết khóc, còn tôi đã có thể ê a hát suốt nửa đêm với sản phụ giường bên cạnh. Năm năm tuổi, tôi bị lạc. Khi cảnh sát tìm thấy tôi, tôi đang ngồi giữa quảng trường, chủ trì buổi xem mắt cho hơn hai mươi ông bà cụ. Mười ba tuổi, tôi bị gia đình nhận nuôi thứ mười một trả về trại trẻ mồ côi. Trước khi đi, tôi đã cố tình trò chuyện với bác tài xế suốt ba tiếng đồng hồ, thành công khiến bác ấy đi nhầm đường đến bảy lần. Cuối cùng, bác ấy đỗ xe trước cửa trại trẻ, mắt đỏ hoe c/ầu x/in tôi: "Nhóc à, không phải chú không quý cháu." "Mà là chú thật sự không chen được lời nào cả." Mãi đến năm mười bảy tuổi, mẹ tôi tái giá vào nhà họ Thẩm, cuối cùng cũng nhớ ra mình vẫn còn một đứa con trai. Buổi tối, nhà họ Thẩm đặc biệt chuẩn bị tiệc chào mừng tôi. Thế nhưng cơm còn chưa kịp dọn, đứa em kế Thẩm Ngạn đã nghẹn ngào lên tiếng: "Anh trai nói từ hôm nay, anh ấy mới là con trai duy nhất của mẹ, còn bắt em phải cút ra ngoài." "Hay là bữa cơm này em không ăn nữa, để tránh anh trai nhìn thấy em lại không vui."
Chương 7
Chương 22
Chương 13
Chương 17
Chương 18
Chương 20
Chương 8
Chương 8
Tôi là kẻ bẩm sinh đã có năng khiếu xã giao, từ lúc lọt lòng đã mắc chứng nghiện giao tiếp nặng. Những đứa trẻ khác chỉ biết khóc, còn tôi đã có thể ê a hát suốt nửa đêm với sản phụ giường bên cạnh. Năm năm tuổi, tôi bị lạc. Khi cảnh sát tìm thấy tôi, tôi đang ngồi giữa quảng trường, chủ trì buổi xem mắt cho hơn hai mươi ông bà cụ. Mười ba tuổi, tôi bị gia đình nhận nuôi thứ mười một trả về trại trẻ mồ côi. Trước khi đi, tôi đã cố tình trò chuyện với bác tài xế suốt ba tiếng đồng hồ, thành công khiến bác ấy đi nhầm đường đến bảy lần. Cuối cùng, bác ấy đỗ xe trước cửa trại trẻ, mắt đỏ hoe c/ầu x/in tôi: "Nhóc à, không phải chú không quý cháu." "Mà là chú thật sự không chen được lời nào cả." Mãi đến năm mười bảy tuổi, mẹ tôi tái giá vào nhà họ Thẩm, cuối cùng cũng nhớ ra mình vẫn còn một đứa con trai. Buổi tối, nhà họ Thẩm đặc biệt chuẩn bị tiệc chào mừng tôi. Thế nhưng cơm còn chưa kịp dọn, đứa em kế Thẩm Ngạn đã nghẹn ngào lên tiếng: "Anh trai nói từ hôm nay, anh ấy mới là con trai duy nhất của mẹ, còn bắt em phải cút ra ngoài." "Hay là bữa cơm này em không ăn nữa, để tránh anh trai nhìn thấy em lại không vui."
Bình luận
Bình luận Facebook