Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Sau khi con chó trung thành tôi nhặt về bỏ trốn cùng bạch liên hoa, tôi đã giết sạch cả hai
0
Lượt đọc0
Theo dõi9
ChươngNăm mười tuổi, tôi nhặt được một con chó đi/ên sắp ch*t cóng bên vệ đường. Hắn quỳ dưới chân tôi, dùng mũi d/ao rạ/ch lấy m/áu đầu tim. "C/ầu x/in người c/ứu tôi." "Tôi sẽ trung thành với người cả đời." Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Tiêu Thừa, tôi bỗng thấy hứng thú nên đã mang hắn về bang hội, biến hắn thành thú cưng đ/ộc quyền của mình. Suốt mười hai năm, hắn đã đỡ đạn cho tôi năm lần, cận kề cái ch*t bảy lần, nhưng mỗi lần mở mắt ra, hắn đều mỉm cười hỏi tôi: "Thê Thê, người không sao là tốt rồi." Nơi mềm yếu nhất trong lòng tôi bị chạm đến, tôi hoàn toàn chấp nhận hắn, để hắn trở thành nhị gia được mọi người trong bang kính trọng, trút bỏ vẻ nô lệ năm nào. Thế nhưng, chỉ ba ngày trước khi hôn lễ của chúng tôi diễn ra, Tiêu Thừa lại bỏ trốn cùng người khác. Khi tôi tìm thấy hắn, hắn chắn ngang trước cô gái mặc váy trắng phía sau, lần đầu tiên không chịu cúi đầu trước tôi. "Cố Thê, chỉ cần cô tha cho Tô Tô, tôi có thể trả mạng cho cô." "Cô ấy không giống cô, tay đầy m/áu tanh, trong sạch như một đóa sen tuyết. Là tôi chủ động quyến rũ Tô Tô, mặt dày bám riết mới khiến cô ấy chấp nhận tôi, cô ấy không có lỗi."
Chương 8
Chương 11
Chương 15
Chương 23
Chương 19
Chương 23
Năm mười tuổi, tôi nhặt được một con chó đi/ên sắp ch*t cóng bên vệ đường. Hắn quỳ dưới chân tôi, dùng mũi d/ao rạ/ch lấy m/áu đầu tim. "C/ầu x/in người c/ứu tôi." "Tôi sẽ trung thành với người cả đời." Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Tiêu Thừa, tôi bỗng thấy hứng thú nên đã mang hắn về bang hội, biến hắn thành thú cưng đ/ộc quyền của mình. Suốt mười hai năm, hắn đã đỡ đạn cho tôi năm lần, cận kề cái ch*t bảy lần, nhưng mỗi lần mở mắt ra, hắn đều mỉm cười hỏi tôi: "Thê Thê, người không sao là tốt rồi." Nơi mềm yếu nhất trong lòng tôi bị chạm đến, tôi hoàn toàn chấp nhận hắn, để hắn trở thành nhị gia được mọi người trong bang kính trọng, trút bỏ vẻ nô lệ năm nào. Thế nhưng, chỉ ba ngày trước khi hôn lễ của chúng tôi diễn ra, Tiêu Thừa lại bỏ trốn cùng người khác. Khi tôi tìm thấy hắn, hắn chắn ngang trước cô gái mặc váy trắng phía sau, lần đầu tiên không chịu cúi đầu trước tôi. "Cố Thê, chỉ cần cô tha cho Tô Tô, tôi có thể trả mạng cho cô." "Cô ấy không giống cô, tay đầy m/áu tanh, trong sạch như một đóa sen tuyết. Là tôi chủ động quyến rũ Tô Tô, mặt dày bám riết mới khiến cô ấy chấp nhận tôi, cô ấy không có lỗi."
Bình luận
Bình luận Facebook