Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Thiên kim thật tự ti trở về phủ, quyết định nằm im mặc kệ đời
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngTôi bẩm sinh đã có cảm giác xứng đáng cực kỳ thấp. Khi mới chào đời, tôi tự thấy mình không xứng được sinh ra trên giường êm nệm ấm, nên cứ cố chấp bám ch/ặt lấy dây rốn của mẹ suốt ba ngày ba đêm. Mãi đến khi mẹ đi vệ sinh, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, thanh thản trượt thẳng vào cái thùng phân. Lúc bị b/ắt c/óc, tôi lại tự thấy mình không xứng được ngồi lên xe la của bọn buôn người, cứ ôm ch/ặt lấy đùi hắn, sống ch*t không chịu lên xe. Mãi đến khi có người đẩy xe nước cám heo đi ngang qua, mắt tôi mới sáng rực lên, lao tới nhảy phắt lên xe. Từ đó về sau, bọn buôn người đã b/án đi b/án lại tôi qua tám đời chủ. Lần nào tôi cũng trả lại nguyên vẹn số bạc nhận được: 'Không cần đâu, cứ cho không là được rồi, nhận tiền ngại lắm.' Bọn buôn người chẳng còn cách nào khác, đành vừa ch/ửi bới vừa mang tôi về căn nhà trống hoác của chúng. Mãi đến cái ngày cha mẹ ruột cùng quan sai tìm đến tận cửa, hắn mới rơi nước mắt cảm kích, đeo c/òng tay vào một cách nhẹ nhõm: 'Giao lại cho các người đấy, con gái các người mắc căn b/ệnh này, cần phải chữa trị cho đàng hoàng.' Cha mẹ tôi ngơ ngác nhìn nhau, lúc đó vẫn chưa hiểu hắn đang nói gì. Thế nhưng ngay trong đêm hôm đó...
Chương 3
Chương 3
Chương 10
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Tôi bẩm sinh đã có cảm giác xứng đáng cực kỳ thấp. Khi mới chào đời, tôi tự thấy mình không xứng được sinh ra trên giường êm nệm ấm, nên cứ cố chấp bám ch/ặt lấy dây rốn của mẹ suốt ba ngày ba đêm. Mãi đến khi mẹ đi vệ sinh, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, thanh thản trượt thẳng vào cái thùng phân. Lúc bị b/ắt c/óc, tôi lại tự thấy mình không xứng được ngồi lên xe la của bọn buôn người, cứ ôm ch/ặt lấy đùi hắn, sống ch*t không chịu lên xe. Mãi đến khi có người đẩy xe nước cám heo đi ngang qua, mắt tôi mới sáng rực lên, lao tới nhảy phắt lên xe. Từ đó về sau, bọn buôn người đã b/án đi b/án lại tôi qua tám đời chủ. Lần nào tôi cũng trả lại nguyên vẹn số bạc nhận được: 'Không cần đâu, cứ cho không là được rồi, nhận tiền ngại lắm.' Bọn buôn người chẳng còn cách nào khác, đành vừa ch/ửi bới vừa mang tôi về căn nhà trống hoác của chúng. Mãi đến cái ngày cha mẹ ruột cùng quan sai tìm đến tận cửa, hắn mới rơi nước mắt cảm kích, đeo c/òng tay vào một cách nhẹ nhõm: 'Giao lại cho các người đấy, con gái các người mắc căn b/ệnh này, cần phải chữa trị cho đàng hoàng.' Cha mẹ tôi ngơ ngác nhìn nhau, lúc đó vẫn chưa hiểu hắn đang nói gì. Thế nhưng ngay trong đêm hôm đó...
Bình luận
Bình luận Facebook