Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tuyết từ khước chẳng rơi cành nam
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngMẹ tôi b/án hoành thánh suốt mười lăm năm, số tiền tám mươi sáu ngàn tích cóp được đã bị cửa hàng nhượng quyền cuỗm sạch. Bà không biết bắt taxi, phải đổi ba chuyến xe buýt mới tìm được đến công ty của Cố Nghiễn Từ, trên tay xách một chiếc túi ni lông màu đỏ, bên trong đựng hợp đồng, biên lai và cả phần hoành thánh tôm dành cho con rể. Cố Nghiễn Từ khởi nghiệp từ lĩnh vực kiểm soát rủi ro, người giỏi nhất trong việc vạch trần sơ hở của người khác. Thế nhưng hôm đó, anh ta lại dành phòng họp cho Hứa Gia Ninh, đang xem giúp cô ta một bản thỏa thuận đầu tư. Mẹ tôi đứng bên cửa, lí nhí hỏi: "Nghiễn Từ, con xem giúp mẹ một chút, có phải mẹ bị lừa rồi không?" Cố Nghiễn Từ đẩy hợp đồng vào lại chiếc túi đỏ. "Tám mươi sáu ngàn m/ua lấy một bài học, cũng rẻ đấy." "Tôi không phải là cửa sổ dịch vụ công cộng của nhà các người." "Bản thỏa thuận này của Gia Ninh qua đêm nay mà không xong sẽ phải bồi thường hàng chục triệu, chuyện của mẹ không đến lượt đâu." Mẹ tôi đặt túi hoành thánh cạnh tủ giày, rồi lại cúi người xách lên. Bà nói: "Để nguội ăn không ngon, mẹ mang về hâm lại." Nhìn chiếc túi đỏ ấy được bà ôm ch/ặt trước ngựk, tôi mới hiểu ra, hóa ra hôn nhân cũng sẽ phai màu. Màu đỏ đến cuối cùng, chỉ còn lại sự ê chề.
Chương 3
Chương 3
Chương 10
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Mẹ tôi b/án hoành thánh suốt mười lăm năm, số tiền tám mươi sáu ngàn tích cóp được đã bị cửa hàng nhượng quyền cuỗm sạch. Bà không biết bắt taxi, phải đổi ba chuyến xe buýt mới tìm được đến công ty của Cố Nghiễn Từ, trên tay xách một chiếc túi ni lông màu đỏ, bên trong đựng hợp đồng, biên lai và cả phần hoành thánh tôm dành cho con rể. Cố Nghiễn Từ khởi nghiệp từ lĩnh vực kiểm soát rủi ro, người giỏi nhất trong việc vạch trần sơ hở của người khác. Thế nhưng hôm đó, anh ta lại dành phòng họp cho Hứa Gia Ninh, đang xem giúp cô ta một bản thỏa thuận đầu tư. Mẹ tôi đứng bên cửa, lí nhí hỏi: "Nghiễn Từ, con xem giúp mẹ một chút, có phải mẹ bị lừa rồi không?" Cố Nghiễn Từ đẩy hợp đồng vào lại chiếc túi đỏ. "Tám mươi sáu ngàn m/ua lấy một bài học, cũng rẻ đấy." "Tôi không phải là cửa sổ dịch vụ công cộng của nhà các người." "Bản thỏa thuận này của Gia Ninh qua đêm nay mà không xong sẽ phải bồi thường hàng chục triệu, chuyện của mẹ không đến lượt đâu." Mẹ tôi đặt túi hoành thánh cạnh tủ giày, rồi lại cúi người xách lên. Bà nói: "Để nguội ăn không ngon, mẹ mang về hâm lại." Nhìn chiếc túi đỏ ấy được bà ôm ch/ặt trước ngựk, tôi mới hiểu ra, hóa ra hôn nhân cũng sẽ phai màu. Màu đỏ đến cuối cùng, chỉ còn lại sự ê chề.
Bình luận
Bình luận Facebook