Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Hoa bay theo gió cuốn đi xa
0
Lượt đọc0
Theo dõi9
ChươngSau khi mẹ mắc b/ệnh Alzheimer, bà đ/âm ra nghiện trò chuyện với Doubao. Tại một bữa tiệc, khi tôi lại một lần nữa bị Bạch Nhược Du mỉa mai, mẹ lúng túng đứng dậy, chắn trước mặt tôi. Bà lẩm bẩm với Doubao, thì thầm: "Có người b/ắt n/ạt con gái ta, làm sao để con bé vui vẻ trở lại đây?" Tôi mím môi, lòng đ/au nhói. "Thứ không biết thân biết phận." Bạch Nhược Du cười khẩy, "Con gái của một kẻ đi tù mà cũng xứng làm bà Cầm sao?" Cô ta ghé sát tai tôi, "Bố cô ở tù năm thứ mấy rồi? Mẹ cô, kẻ ngốc đó còn trụ được bao lâu? Tiền viện phí đắt đỏ kia cô trả nổi mấy tháng?" Trái tim tôi thắt lại. Trước đây, dù có phải nghiến răng nuốt h/ận, tôi vẫn quyết giữ ch/ặt vị trí bà Cầm. Vì thế, thẻ ngân hàng bị đóng băng, cả thành phố không ai dám thuê tôi. Mẹ bị người ta công khai danh tính, bà vốn đã lẩn thẩn, trước những lời nhục mạ chỉ biết khóc và xua tay. Nhìn dáng vẻ co rúm của mẹ, lòng đầy c/ăm h/ận trong tôi bỗng chốc tan biến. Tôi bước đến trước mặt Cầm Thư Hành, khẽ nhếch môi: "Đưa thỏa thuận đây. Tôi ký." Lần này, tôi không tranh giành nữa.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Sau khi mẹ mắc b/ệnh Alzheimer, bà đ/âm ra nghiện trò chuyện với Doubao. Tại một bữa tiệc, khi tôi lại một lần nữa bị Bạch Nhược Du mỉa mai, mẹ lúng túng đứng dậy, chắn trước mặt tôi. Bà lẩm bẩm với Doubao, thì thầm: "Có người b/ắt n/ạt con gái ta, làm sao để con bé vui vẻ trở lại đây?" Tôi mím môi, lòng đ/au nhói. "Thứ không biết thân biết phận." Bạch Nhược Du cười khẩy, "Con gái của một kẻ đi tù mà cũng xứng làm bà Cầm sao?" Cô ta ghé sát tai tôi, "Bố cô ở tù năm thứ mấy rồi? Mẹ cô, kẻ ngốc đó còn trụ được bao lâu? Tiền viện phí đắt đỏ kia cô trả nổi mấy tháng?" Trái tim tôi thắt lại. Trước đây, dù có phải nghiến răng nuốt h/ận, tôi vẫn quyết giữ ch/ặt vị trí bà Cầm. Vì thế, thẻ ngân hàng bị đóng băng, cả thành phố không ai dám thuê tôi. Mẹ bị người ta công khai danh tính, bà vốn đã lẩn thẩn, trước những lời nhục mạ chỉ biết khóc và xua tay. Nhìn dáng vẻ co rúm của mẹ, lòng đầy c/ăm h/ận trong tôi bỗng chốc tan biến. Tôi bước đến trước mặt Cầm Thư Hành, khẽ nhếch môi: "Đưa thỏa thuận đây. Tôi ký." Lần này, tôi không tranh giành nữa.
Bình luận
Bình luận Facebook