Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Biển hiệu quán mì cao hai tấc, che khuất cửa sổ nhà tôi rồi phá sản
0
Lượt đọc0
Theo dõi9
ChươngNhà tôi có cả một dãy mặt tiền cho thuê, những người hàng xóm lâu năm đều được thuê với giá rẻ như cho. Quán mì của ông Chu, khách thuê, chiếm vị trí đắc địa nhất, nhưng lại làm cái bảng hiệu cao hơn nhà người ta tận hai mươi phân. Tấm bảng đó che khuất cửa sổ phòng ngủ của mẹ tôi, khiến mỗi ngày sau ba giờ chiều, ánh nắng đều bị nó chặn đứng. Tôi tìm đến ông Chu để thương lượng, giọng điệu khách sáo: "Chú Chu ơi, chú có thể hạ thấp bảng hiệu xuống một chút được không ạ? Cháu xin chịu phí tổn cũng được." Vợ ông ta chống nạnh đứng trước cửa quán ch/ửi bới: "Cô là con nhãi ranh mà lên mặt cái gì? Cả con phố này là của nhà cô thì sao, chúng tôi chiếm chút ánh sáng thì đã làm sao?" Ông Chu còn quá quắt hơn, hô hoán trước mặt tất cả khách thuê trên phố: "Chúng tôi làm ăn ở đây tám năm rồi, hồi bố cô còn sống còn chẳng dám nói nửa lời! Cô còn dám cản trở tôi làm ăn, tôi phong kín luôn cửa sổ phòng ngủ của cô đấy!" Những khách thuê khác đứng bên cạnh xem trò vui, chẳng ai đứng ra bênh vực tôi. Tôi mỉm cười. Chiều hôm đó, tôi đi từng nhà gửi hợp đồng mới. Tiền thuê tăng gấp ba, riêng gian của ông Chu, tăng gấp năm lần.
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 12
Chương 8
Nhà tôi có cả một dãy mặt tiền cho thuê, những người hàng xóm lâu năm đều được thuê với giá rẻ như cho. Quán mì của ông Chu, khách thuê, chiếm vị trí đắc địa nhất, nhưng lại làm cái bảng hiệu cao hơn nhà người ta tận hai mươi phân. Tấm bảng đó che khuất cửa sổ phòng ngủ của mẹ tôi, khiến mỗi ngày sau ba giờ chiều, ánh nắng đều bị nó chặn đứng. Tôi tìm đến ông Chu để thương lượng, giọng điệu khách sáo: "Chú Chu ơi, chú có thể hạ thấp bảng hiệu xuống một chút được không ạ? Cháu xin chịu phí tổn cũng được." Vợ ông ta chống nạnh đứng trước cửa quán ch/ửi bới: "Cô là con nhãi ranh mà lên mặt cái gì? Cả con phố này là của nhà cô thì sao, chúng tôi chiếm chút ánh sáng thì đã làm sao?" Ông Chu còn quá quắt hơn, hô hoán trước mặt tất cả khách thuê trên phố: "Chúng tôi làm ăn ở đây tám năm rồi, hồi bố cô còn sống còn chẳng dám nói nửa lời! Cô còn dám cản trở tôi làm ăn, tôi phong kín luôn cửa sổ phòng ngủ của cô đấy!" Những khách thuê khác đứng bên cạnh xem trò vui, chẳng ai đứng ra bênh vực tôi. Tôi mỉm cười. Chiều hôm đó, tôi đi từng nhà gửi hợp đồng mới. Tiền thuê tăng gấp ba, riêng gian của ông Chu, tăng gấp năm lần.
Bình luận
Bình luận Facebook