Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bị rắn cắn, thanh mai trúc mã tin lời hoa khôi có thể hút độc bằng miệng, vậy thì cứ chờ chết đi
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngTrong chuyến đi bộ đường dài tốt nghiệp, thanh mai trúc mã của tôi bị rắn đ/ộc cắn. Hoa khôi của lớp, Ôn Vi Vi, lập tức hét lớn: "Đừng sợ! Tớ dùng miệng hút nọc đ/ộc ra là không sao đâu! Phim truyền hình đều diễn như vậy mà!" Giang Thần dù đ/au đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn lộ vẻ hạnh phúc, nịnh nọt: "Vi Vi, thật vất vả cho cậu rồi! Nước bọt của cậu chắc chắn là liều th/uốc giải kỳ diệu nhất trên đời này!" Các bạn học đều reo hò cổ vũ, tán dương hoa khôi xinh đẹp lương thiện, xả thân c/ứu người. Nhưng ông ngoại tôi là bác sĩ chuyên trị rắn cắn ba mươi năm, tôi hiểu rõ hơn ai hết. Dùng miệng hút nọc đ/ộc là thứ khoa học giả tạo do biên kịch bịa đặt, rất dễ khiến cả hai cùng mất mạng. Tôi lập tức quát lớn ngăn cản: "Đừng hút! Cố định chi bị thương, hạ thấp xuống, lập tức xuống núi tiêm huyết thanh! Tuyệt đối không được đụng vào vết thương, đó là tự tìm đường ch*t!" Để kịp thời gian, tôi cõng Giang Thần chạy thục mạng xuống núi. Trên đường đi, tôi bị cành cây đ/âm m/ù mắt trái, để lại thương tật suốt đời. Vì cảm thấy tội lỗi, anh ta cưới tôi, nhưng lại chê tôi chột mắt khó coi, coi tôi là gánh nặng không thể rũ bỏ.
Chương 11
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Trong chuyến đi bộ đường dài tốt nghiệp, thanh mai trúc mã của tôi bị rắn đ/ộc cắn. Hoa khôi của lớp, Ôn Vi Vi, lập tức hét lớn: "Đừng sợ! Tớ dùng miệng hút nọc đ/ộc ra là không sao đâu! Phim truyền hình đều diễn như vậy mà!" Giang Thần dù đ/au đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn lộ vẻ hạnh phúc, nịnh nọt: "Vi Vi, thật vất vả cho cậu rồi! Nước bọt của cậu chắc chắn là liều th/uốc giải kỳ diệu nhất trên đời này!" Các bạn học đều reo hò cổ vũ, tán dương hoa khôi xinh đẹp lương thiện, xả thân c/ứu người. Nhưng ông ngoại tôi là bác sĩ chuyên trị rắn cắn ba mươi năm, tôi hiểu rõ hơn ai hết. Dùng miệng hút nọc đ/ộc là thứ khoa học giả tạo do biên kịch bịa đặt, rất dễ khiến cả hai cùng mất mạng. Tôi lập tức quát lớn ngăn cản: "Đừng hút! Cố định chi bị thương, hạ thấp xuống, lập tức xuống núi tiêm huyết thanh! Tuyệt đối không được đụng vào vết thương, đó là tự tìm đường ch*t!" Để kịp thời gian, tôi cõng Giang Thần chạy thục mạng xuống núi. Trên đường đi, tôi bị cành cây đ/âm m/ù mắt trái, để lại thương tật suốt đời. Vì cảm thấy tội lỗi, anh ta cưới tôi, nhưng lại chê tôi chột mắt khó coi, coi tôi là gánh nặng không thể rũ bỏ.
Bình luận
Bình luận Facebook