Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Con mèo năm mười tuổi, chết dưới dải ngân hà năm hai mươi
0
Lượt đọc0
Theo dõi10
ChươngCha tôi là họa sĩ vẽ bầu trời sao giỏi nhất Hiệp hội Mỹ thuật thành phố. Vào ngày sinh nhật 10 tuổi của em trai, ông bắc thang vẽ hẳn một bức tường dải ngân hà trong phòng em. Em trai chỉ vào ngôi sao sáng nhất nói: "Cha ơi, ngôi sao này phải viết tên con vào." Cha mỉm cười sửa lại đến 3 lần. Tôi đưa cuốn sổ phác thảo đã tích góp tiền m/ua suốt nửa năm qua, khẩn khoản nhờ ông vẽ giúp một chú mèo nhỏ ở trang đầu tiên. Ông thậm chí còn chẳng buồn nhìn, chỉ đẩy bút chì trả lại: "Dùng máy photocopy đi, cũng như nhau cả thôi." Về sau, buổi triển lãm tranh mới của ông khai mạc với chủ đề: "Vũ trụ tôi dành cho hai người con trai". Trên tấm áp phích, em trai đứng trước bức tường sao trời, chiếc áo sơ mi trắng muốt như mây. Tôi đứng ở góc phòng triển lãm, trên thẻ đeo ngựk ghi dòng chữ: Tình nguyện viên. Có phóng viên hỏi ông: "Con trai lớn của ông có thừa hưởng thiên khiếu nghệ thuật từ ông không?" Cha khựng lại nửa giây rồi cười đáp: "Thằng bé thực tế hơn, nó phụ trách kh//âu hậu cần." Em trai ôm hoa bồi thêm một câu: "Anh trai giúp bê khung tranh giỏi lắm ạ." Tôi cúi đầu nhìn cuốn sổ phác thảo trống trơn trong tay. Hóa ra không phải ông không biết vẽ mèo con. Chỉ là ông chưa từng nghĩ đến việc vẽ cả tôi vào trong thế giới của ông.
Chương 11
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Cha tôi là họa sĩ vẽ bầu trời sao giỏi nhất Hiệp hội Mỹ thuật thành phố. Vào ngày sinh nhật 10 tuổi của em trai, ông bắc thang vẽ hẳn một bức tường dải ngân hà trong phòng em. Em trai chỉ vào ngôi sao sáng nhất nói: "Cha ơi, ngôi sao này phải viết tên con vào." Cha mỉm cười sửa lại đến 3 lần. Tôi đưa cuốn sổ phác thảo đã tích góp tiền m/ua suốt nửa năm qua, khẩn khoản nhờ ông vẽ giúp một chú mèo nhỏ ở trang đầu tiên. Ông thậm chí còn chẳng buồn nhìn, chỉ đẩy bút chì trả lại: "Dùng máy photocopy đi, cũng như nhau cả thôi." Về sau, buổi triển lãm tranh mới của ông khai mạc với chủ đề: "Vũ trụ tôi dành cho hai người con trai". Trên tấm áp phích, em trai đứng trước bức tường sao trời, chiếc áo sơ mi trắng muốt như mây. Tôi đứng ở góc phòng triển lãm, trên thẻ đeo ngựk ghi dòng chữ: Tình nguyện viên. Có phóng viên hỏi ông: "Con trai lớn của ông có thừa hưởng thiên khiếu nghệ thuật từ ông không?" Cha khựng lại nửa giây rồi cười đáp: "Thằng bé thực tế hơn, nó phụ trách kh//âu hậu cần." Em trai ôm hoa bồi thêm một câu: "Anh trai giúp bê khung tranh giỏi lắm ạ." Tôi cúi đầu nhìn cuốn sổ phác thảo trống trơn trong tay. Hóa ra không phải ông không biết vẽ mèo con. Chỉ là ông chưa từng nghĩ đến việc vẽ cả tôi vào trong thế giới của ông.
Bình luận
Bình luận Facebook