Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Khách bị hóc xương cá nghẹt thở, tôi ra tay cứu giúp lại bị vu là kẻ lưu manh
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngVị khách bị hóc xươ/ng cá dẫn đến ngạt thở. Bụng tôi vẫn còn dán băng gạc, thậm chí chẳng kịp mặc áo, lao vào thực hiện thủ thuật Heimlich để sơ c/ứu. Sau khi người kia nhổ được xươ/ng cá ra, tôi mới sực tỉnh nhận ra sự bất tiện, vội vã khoác áo lên người. Có kẻ chỉ thẳng vào mũi tôi m/ắng nhiếc: “Giữa ban ngày ban mặt mà giở trò l/ưu ma/nh? Không mặc áo mà dám lao vào ôm ấp!” Tôi cố nén cơn đ/au x/é lòng từ vết thương ở bụng, giải thích: “Cô ấy bị hóc xươ/ng ngạt thở! Chậm hai giây nữa là mất mạng rồi!” Kẻ đó phun mưa bọt mép: “Mặc cái áo thì mất bao nhiêu giây? Rõ ràng là đồ háo sắc! Đừng lấy chuyện c/ứu người ra làm bình phong che đậy!” Hắn ta đe dọa sẽ tung video lên mạng, khiến tôi thân bại danh liệt, không thể tiếp tục kinh doanh quán ăn. Tôi không gi/ận mà cười, thẳng thắn đáp: “Tôi, Lý Dương, sống đường đường chính chính, không thẹn với lòng.” Chỉ tiếc là hắn mắt m/ù, không nhận ra người tôi c/ứu chính là con gái đ/ộc nhất của vị tỷ phú giàu nhất phía Đông thành phố. Chỉ cần hắn dám đăng đoạn video này lên, nhà họ Hoắc sẽ khiến hắn khuynh gia bại sản, ngồi tù mọt gông trong vòng một nốt nhạc.
Chương 14
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Vị khách bị hóc xươ/ng cá dẫn đến ngạt thở. Bụng tôi vẫn còn dán băng gạc, thậm chí chẳng kịp mặc áo, lao vào thực hiện thủ thuật Heimlich để sơ c/ứu. Sau khi người kia nhổ được xươ/ng cá ra, tôi mới sực tỉnh nhận ra sự bất tiện, vội vã khoác áo lên người. Có kẻ chỉ thẳng vào mũi tôi m/ắng nhiếc: “Giữa ban ngày ban mặt mà giở trò l/ưu ma/nh? Không mặc áo mà dám lao vào ôm ấp!” Tôi cố nén cơn đ/au x/é lòng từ vết thương ở bụng, giải thích: “Cô ấy bị hóc xươ/ng ngạt thở! Chậm hai giây nữa là mất mạng rồi!” Kẻ đó phun mưa bọt mép: “Mặc cái áo thì mất bao nhiêu giây? Rõ ràng là đồ háo sắc! Đừng lấy chuyện c/ứu người ra làm bình phong che đậy!” Hắn ta đe dọa sẽ tung video lên mạng, khiến tôi thân bại danh liệt, không thể tiếp tục kinh doanh quán ăn. Tôi không gi/ận mà cười, thẳng thắn đáp: “Tôi, Lý Dương, sống đường đường chính chính, không thẹn với lòng.” Chỉ tiếc là hắn mắt m/ù, không nhận ra người tôi c/ứu chính là con gái đ/ộc nhất của vị tỷ phú giàu nhất phía Đông thành phố. Chỉ cần hắn dám đăng đoạn video này lên, nhà họ Hoắc sẽ khiến hắn khuynh gia bại sản, ngồi tù mọt gông trong vòng một nốt nhạc.
Bình luận
Bình luận Facebook