Chồng gặp tai nạn nằm viện, tôi bưng bát canh đến thì nghe anh thì thầm với vợ cũ: 'Vẫn là em hiểu anh nhất'

Tôi ngồi đó, hết ý nghĩ này đến ý nghĩ khác lướt qua. Chu Vũ ở bên cạnh lướt điện thoại, không hề lên tiếng làm phiền tôi. Thời gian trôi rất chậm, chậm đến mức tôi tưởng chừng đã qua cả một buổi chiều, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường mới thấy chỉ vừa trôi qua nửa tiếng.

(10)

Mười rưỡi. Khu vực chờ lại có thêm vài người nhà b/ệnh nhân lạ mặt, ai nấy đều im lặng, cúi đầu nhìn điện thoại. Tôi đứng dậy, đi về phía cửa phòng phẫu thuật, không có ai bước ra. Tôi lại ngồi xuống. Chu Vũ đưa điện thoại đến trước mặt tôi, trên màn hình là một bức ảnh – năm đó chúng tôi mới cưới, Trình Việt đưa tôi đi leo một ngọn núi thấp, trên đỉnh núi gió to, tóc anh bị thổi rối bời, vậy mà vẫn đang cười với ống kính. Chu Vũ nói: "Cậu đừng căng thẳng, tớ tìm mấy tấm ảnh cũ cho cậu xem này. Cậu xem lúc đó anh ấy ngốc chưa này."

Tôi mỉm cười, nhưng hốc mắt lại cay cay.

Tôi tắt điện thoại, tiếp tục đợi.

Mười hai giờ rưỡi, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng hé mở. Một y tá thò đầu ra gọi: "Lâm Vãn? Người nhà b/ệnh nhân Trình Việt." Tôi đứng phắt dậy, bước nhanh về phía đó, chân hơi tê dại. Y tá nói: "Ca phẫu thuật xong rồi, rất thuận lợi, bác sĩ đang kh//âu vết thương, lát nữa sẽ chuyển về phòng b/ệnh. Chị cứ ra cửa phòng b/ệnh đợi là được."

Sợi dây th/ần ki/nh căng như dây đàn suốt cả buổi sáng trong lòng tôi bỗng chốc chùng xuống, khiến đầu gối tôi mềm nhũn. Tôi vịn vào tường, đứng đó vài giây rồi mới nói: "Cảm ơn."

Chu Vũ chạy tới đỡ lấy tôi: "Sao lại khóc rồi?"

"Không biết nữa." Tôi đưa tay lau mặt, mới phát hiện mặt đã ướt đẫm từ lúc nào.

Khi Trình Việt được đẩy về phòng b/ệnh, th/uốc mê vẫn chưa tan hết. Anh nhắm mắt, môi hơi khô, sắc mặt trắng bệch đến tái nhợt, nhưng hơi thở đã ổn định. Y tá cẩn thận chuyển anh sang giường, nối máy theo dõi, rồi dặn dò tôi những lưu ý sau phẫu thuật, tôi ghi nhớ từng điều một. Sau khi y tá đi, tôi kéo ghế ngồi xuống bên giường, nhìn gương mặt anh.

Anh vẫn mặc áo mổ, trên cổ áo có một vết m/áu đã khô, chuyển sang màu nâu sẫm. Tôi muốn lấy khăn ướt lau cho anh, nhưng lại sợ làm anh tỉnh, đành ngồi đó, nhìn vòm lông mày, nhìn vết s/ẹo cũ trên sống mũi anh, là do hồi nhỏ đi xe đạp ngã mà có. Tay anh để ngoài chăn, tôi nhẹ nhàng nắm lấy, lần này, tay anh ấm hơn tay tôi.

Khi anh tỉnh lại đã là lúc chập tối.

Ánh sáng xanh từ máy theo dõi nhấp nháy trong căn phòng tối dần. Lông mi Trình Việt khẽ cử động, mắt từ từ mở ra, ánh nhìn dừng trên mặt tôi vài giây, như đang x/ác nhận điều gì đó. Trong cổ họng anh phát ra một tiếng thở nhẹ, rồi nói: "...Mấy giờ rồi?"

"Mười phút qua sáu giờ." Tôi nói.

"Vẫn chưa qua hết."

"Cái gì?"

Anh phải tốn rất nhiều sức mới nặn ra được một nụ cười: "Hôm nay... chẳng phải là ngày kỷ niệm sao. Vẫn chưa qua hết."

Sống mũi tôi cay xè, cúi xuống, áp trán vào mu bàn tay anh: "Anh vẫn nhớ."

"Nhớ." Anh nói, "Lúc anh tỉnh dậy, tay em ấm."

Tôi không đáp, vì nước mắt lại rơi xuống. Trình Việt cử động ngón tay, khẽ móc lấy ngón tay tôi.

"Vãn Vãn."

"Dạ."

"Anh biết Tô Thanh từng nói với em anh là một khúc gỗ." Anh nói, "Nhưng lúc tỉnh dậy, anh chỉ nghĩ đến em. Trước đây anh cứ nghĩ, đẩy em ra xa, để em bớt lo lắng chính là anh yêu em. Nhưng khi sáng nay em ký tên vào giấy ủy quyền, anh chợt hiểu ra – em vốn chẳng cần anh phải đẩy em ra xa. Em là vợ anh, người hiểu anh nhất không phải Tô Thanh."

Anh nói rất chậm, giọng khàn đặc, ngắt quãng. Nhưng từng chữ anh nói, tôi đều không bỏ sót chữ nào.

"Thật sao?" Tôi hỏi.

"Thật." Anh siết ch/ặt ngón tay tôi, "Vãn Vãn, vẫn là em hiểu anh nhất."

Tôi ngồi bên giường nhìn anh, mắt đẫm lệ nhưng miệng lại cười. Ngoài cửa sổ hoàng hôn dần buông, ánh tà dương lọt qua khe rèm, rơi trên góc giường b/ệnh, chồng lên bàn tay anh. Anh không nói gì nữa, nhắm mắt lại, hơi thở đều đặn, như thể cuối cùng cũng có thể yên tâm ngủ một giấc.

Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay anh.

"Trình Việt," tôi nói, "Chào mừng anh về nhà."

(11)

Ngày Trình Việt xuất viện, thời tiết rất đẹp. Ánh mặt trời rọi xuống nền xi măng trước cửa khu nội trú, lấp lánh một tầng ánh sáng vàng nhạt. Anh mặc chiếc áo len xanh đậm đó, tay xách một túi ni lông đựng đồ vệ sinh cá nhân và mấy vỉ th/uốc chưa uống hết. Anh đứng trên bậc thềm cửa, nheo mắt nhìn trời, nói: "Không khí bên ngoài thật tốt."

Tôi đứng cạnh anh, đưa tay nhận lấy túi ni lông: "Đi thôi, xe ở đằng kia."

Trình Việt không phản đối. Anh đi bên cạnh tay tôi, bước rất chậm nhưng không để tôi dìu. Đến bên xe, anh mở cửa ngồi vào, lúc cúi đầu thắt dây an toàn, động tác vẫn còn hơi khó khăn, chạm vào vết thương trước ngựk, anh tự dùng lòng bàn tay ấn nhẹ, không hề kêu đ/au.

Tôi không vạch trần anh, chỉ khởi động xe, vặn máy sưởi cao lên một chút. Trình Việt tựa vào ghế phụ, nghiêng đầu nhìn tôi một lúc, bỗng nói: "Em lái xe vững hơn trước rồi."

"Em lấy bằng lái đã năm năm rồi, còn không vững bằng anh sao?"

Danh sách chương

5 chương
20/09/2026 17:22
0
20/09/2026 17:22
0
20/09/2026 22:31
0
20/09/2026 22:31
0
20/09/2026 22:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu