Mạt thế nắm giữ vạn ức thương thành, tra nam tiện nữ hối hận không kịp

Anh ta chắc chắn mình không nhớ nhầm, khi Bách Thanh Từ bất chấp nguy hiểm tận thế bùng n/ổ để rời đi, anh đã nói là đi trả th/ù, anh muốn tận mắt nhìn thấy người đàn bà An Ninh này bị thây m/a hànhz hạz đến ch*t.

Kết quả bây giờ tại sao An Ninh không những vẫn sống sờ sờ, mà còn dẫn cả Chu Thần đến kho của họ?

Thấy Bách Thanh Từ không có ý định ngăn cản, Tần Hàng mới đóng cánh cửa đặc chế dày cộp lại sau khi cả ba người họ bước vào.

Đèn trong căn nhà cấp bốn được bật lên, vật tư đầy ắp lập tức đ/ập vào mắt mọi người.

"Tần Hàng, Chu Thần và người đàn bà kia cứ giao cho cậu trông chừng, mỗi ngày cho hai người đó nửa chai nước và một miếng bánh mì, nếu chúng gây chuyện thì cứ vứt thẳng ra ngoài."

Nói đoạn, Bách Thanh Từ đẩy gọng kính, ánh mắt rơi trên người An Ninh rồi mỉm cười.

"Còn cô, vật tư ở đây, có thể lấy tùy ý."

Bất kể Bách Thanh Từ nói vậy là muốn mâu thuẫn giữa An Ninh và Chu Thần gay gắt hơn, hay đơn thuần là đang thực hiện lời hứa, An Ninh đều không quan tâm.

Trong mắt cô lúc này chỉ thấy hàng chục thùng vật tư, đồ ăn, đồ dùng, đồ uống, bao gồm cả nhu yếu phẩm, thậm chí có cả cát vệ sinh cho mèo, chỉ tiếc là không thấy thức ăn hay đồ hộp cho mèo.

Thu hết đống đồ này vào Trung tâm thương mại, chẳng phải cô có thể chính thức khai trương rồi sao?

Ngay khi An Ninh chuẩn bị bắt tay vào việc, Chu Thần phía sau cô quả nhiên có ý kiến với sự phân chia của Bách Thanh Từ.

"Dựa vào cái gì mà cô ta được lấy tùy ý, còn hai chúng tôi mỗi ngày chỉ được chia một miếng bánh mì một chai nước?"

"Hơn nữa vết thương trên tay anh là sao đây, đừng nói là anh đã bị thây m/a cắn rồi muốn kéo chúng tôi ch*t cùng nhé!"

Vết thương trên tay Bách Thanh Từ, An Ninh đã sớm chú ý tới.

Nhưng cô chẳng hề quan tâm nó do cái gì gây ra, là nam chính của bộ phim, làm sao Bách Thanh Từ có thể ch*t ngay từ đầu được.

Lười đôi co với Chu Thần đang phẫn nộ, bóng dáng An Ninh len lỏi giữa các thùng hàng, đồng thời âm thanh thông báo trong đầu cô cũng vang lên đi/ên cuồ/ng.

"Mì bò kho x100 gói, mì tôm chua cay hải sản x100 gói, mì bò chua cay x100 gói, cơm tự chín lẩu tự sôi mỗi loại x100 hộp, bánh quy nén các vị x100 gói, th!t bò th!t heo khô x100 gói, chocolate và các loại đồ ăn vặt nhiều calo khác x100 cái..."

Ngay khi An Ninh định tối nay sẽ thu hết đống hàng ở đây vào Trung tâm thương mại để tránh đêm dài lắm mộng, thì âm thanh thông báo của hệ thống vốn đang vang lên liên hồi bỗng dừng lại, bước chân An Ninh cũng dừng theo.

Tay cô đặt lên gói khoai tây chiên trước mặt, sờ tới sờ lui nhưng trong Trung tâm thương mại không có bất kỳ động tĩnh nào.

"Tít tít! Phát hiện kho hàng của cửa hàng tạp hóa đã đầy, xin ký chủ hãy nâng cấp sớm!"

Nghe thấy câu này, An Ninh: "......"

Mới được có bao nhiêu đâu, cô mới chỉ thu được một nửa đồ đạc trong kho này, hơn nữa vật tư quan trọng nhất là nước uống còn chưa thu hết, sao lại đầy nhanh thế được.

Thôi bỏ đi, dù sao tối nay cô vốn cũng định dành thời gian nghiên c/ứu kỹ hệ thống Trung tâm thương mại này.

Nghĩ vậy, An Ninh dưới ánh mắt của Bách Thanh Từ, lấy một thùng mì tôm hải sản, sau đó điềm nhiên bước tới bên cạnh anh, đổ nước sôi anh vừa đun vào để pha mì.

Cô là người khá cầu kỳ, mì gói phải úp hai lần mới chịu ăn.

Khi cô đổ nước lần đầu đi, quay lại rót lần thứ hai, tất cả mọi người trong kho đều dán mắt nhìn cô.

"Chị à, giờ vật tư khan hiếm, đây đều là đồ ăn anh Thanh Từ vất vả mang về, chúng ta nên tiết kiệm chút đi." An Viện Viện cất giọng trà xanh.

An Ninh liếc cũng không thèm liếc cô ta một cái, đổ xong nước lần hai, còn tiện tay lấy luôn quả trứng kho Bách Thanh Từ để bên cạnh, rồi một mình đi sang phía bên kia kho ngồi ăn.

Chỗ này để toàn đồ dùng sinh hoạt, ví dụ như quần áo và công cụ các loại, thùng hàng khá lớn, có thể che khuất cả người cô, hơn nữa ở đây không lấy được đồ ăn nên sẽ không bị làm phiền.

Ăn xong một thùng mì, An Ninh cơ bản đã hiểu rõ việc nâng cấp và mở rộng mà hệ thống nói cần làm những gì.

Nói đơn giản thì điều kiện rất khắc nghiệt.

Việc vận hành tất cả các cửa hàng trong Trung tâm thương mại đều dựa vào thứ gọi là tiền vàng hệ thống, chính là thứ mà An Ninh đã dùng để đổi lấy chiếc áo mưa vô địch khi mới đến thế giới này.

Điểm danh mỗi ngày được một đồng vàng, nhưng ngay cả việc nâng cấp cửa hàng tạp hóa một lần cũng cần đến hai ngàn đồng vàng.

Nguồn gốc của tiền vàng ngoài điểm danh ra, chính là sau khi Trung tâm thương mại khai trương, làm ăn buôn b/án để ki/ếm lời.

Nhưng như vậy lại nảy sinh vấn đề mới, Trung tâm thương mại có thể đưa vào thế giới thực theo tỷ lệ một một để kinh doanh, tuy cũng có thể di chuyển địa điểm, thậm chí đổi thành phố khác cũng được, nhưng di chuyển địa điểm cũng cần tiền vàng, hơn nữa còn đắt hơn.

Điều này cũng có nghĩa là, việc chọn địa điểm cho Trung tâm thương mại cũng là vấn đề sống còn, tiền vàng quá khó ki/ếm nên không thể lãng phí dễ dàng.

Mà số tiền vàng hệ thống hiện tại An Ninh đang có là: 0.

Danh sách chương

5 chương
20/09/2026 17:10
0
20/09/2026 17:10
0
20/09/2026 18:11
0
20/09/2026 18:10
0
20/09/2026 18:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Chị chồng khóc lóc vu tôi trộm 11 vạn tiền mặt gửi mẹ, chồng ép tôi sao kê ngân hàng để tự chứng minh trong sạch, cho đến khi con gái 7 tuổi chạy vào hét lớn: Cô ơi, trong túi cô có nhiều tiền đỏ lắm

Chương 14

6 phút

Ly hôn xong tôi về nhà mẹ đẻ, chưa đầy một tháng, câu nói của mẹ khiến tôi không bao giờ quay lại đó nữa

Chương 12

14 phút

Tôi chăm sóc mẹ liệt giường bảy năm, hai căn nhà giải tỏa lại không có phần tôi: Khi bà nhập viện lần nữa gọi cho tôi, tôi chỉ hỏi một câu: Anh trai tôi đâu?

Chương 10

16 phút

Mùng hai Tết, mẹ chồng cấm tôi và con gái ngồi ăn cơm, tôi lén đưa con ra quán, mùng bốn chồng gọi điện: Mẹ anh sắp phẫu thuật, em mau đưa anh 42 vạn, thiếu một xu cũng không được

Chương 12

19 phút

Tôi ngày càng chán ghét mẹ mình: 68 tuổi không lương hưu, không tiết kiệm, ở nhà tôi còn lén gửi 1600 tệ tôi cho hàng tháng cho em trai, tôi bảo: "Vậy bà sang nhà nó mà ở", bà liền bật khóc

Chương 12

22 phút

Ngày thứ 10 ở cữ, tôi lén ăn hết hộp sầu riêng, chồng tát tôi một cái: Mẹ tôi hầu hạ cô đã đủ mệt rồi, cô còn tham ăn thế sao

Chương 7

25 phút

Bố chồng sống cùng mười năm, đem 1,8 tỷ tiền đền bù cho em chồng, chồng khuyên tôi đừng chấp nhặt, tôi cười đồng ý, tối đó tôi bày một bàn tiệc, khiến cả nhà họ ê chề bẽ mặt trước bàn dân thiên hạ.

Chương 8

26 phút

Chồng gặp tai nạn nằm viện, tôi bưng bát canh đến thì nghe anh thì thầm với vợ cũ: 'Vẫn là em hiểu anh nhất'

Chương 15

28 phút
Bình luận
Báo chương xấu