Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhận lấy cây bút đó, ký tên mình vào tờ đơn khác.
Về đến nhà, bà ngoại đang ngồi xổm giặt quần đồng phục.
Em gái ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ khóc nức nở, mí mắt sưng húp.
Thấy tôi đẩy cửa bước vào, chiếc quần trong tay bà rơi tõm vào chậu.
"Lộ Lộ!"
Khi bà đứng dậy, tạp dề vẫn còn nhỏ nước.
"Bà quên mất chuyện ký tên ở trường rồi."
Bà kể hôm nay em gái không tìm thấy nhà vệ sinh ở tòa nhà mới, nên đã nhịn suốt cả buổi học.
Đến tiết thứ hai thì không nhịn nổi nữa.
Nó sợ bị bạn bè cười chê nên tự nh/ốt mình trong buồng vệ sinh không chịu ra.
Giáo viên phải gọi điện về nhà.
Bà vừa kể vừa dùng bàn tay ướt lau đi lau lại vạt tạp dề.
"Phía giáo viên... còn có thể bổ sung được không?"
Tôi lắc đầu, rũ mắt xuống, sống mũi cay xè.
Em gái vẫn đang thút thít bên cạnh.
Cuối cùng, bà ngoại khẽ thở dài.
"Thành tích của cháu luôn tốt, sau này vẫn còn cơ hội như vậy."
Bà vắt khô chiếc quần đồng phục vừa giặt, giọng nhỏ dần.
"Hôm nay con bé thực sự sợ lắm rồi."
"Giáo viên bảo nó trốn trong đó cứ gọi mẹ, nếu bà không đến thì nó chẳng chịu mở cửa."
Bà ngoại kéo tôi vào bếp.
Trong nồi hâm một bát mì, có hai quả trứng ốp la, bên trên rắc hành lá.
Bà bưng bát ra, lại lục trong tủ lấy quả quýt đặt bên cạnh.
"Lộ Lộ, lần này là bà không phải, bà già rồi nên lẩm cẩm."
"Sau này cháu nhớ nhắc bà trước một tiếng nhé."
Tôi ngồi xuống, cúi đầu gắp từng sợi mì đã nở mềm.
Nước mắt rơi lã chã vào bát.
Bà ngoại đưa tay xoa đầu tôi.
"Ngày mai tan học, bà sẽ đến đón cháu."
"Không đợi ở tiệm tạp hóa nữa, bà sẽ đến tận trường đón cháu."
Suốt một tuần sau đó, ngày nào bà cũng đến.
Em gái gọi điện cho bà, bà áp điện thoại vào tai dỗ dành nó.
"Con cứ đi cùng các bạn xuống xe, rồi từ từ đi bộ về."
"Chị cháu tan học muộn, đi lại không an toàn."
Lúc bà nói câu đó, tôi vừa từ trong cổng trường bước ra.
Cách một con đường, tôi nhìn thấy bà đang ngồi trên chiếc xe điện cũ, tay lái vẫn còn treo chiếc bình giữ nhiệt bà mang cho tôi.
Trên đường về hôm đó, tôi ngồi ghế sau, tay nắm ch/ặt vạt áo bông của bà.
Bà lái chậm, đi qua đoạn đường xóc còn nhắc tôi bám chắc.
Gió lướt qua bên tai, nhưng lòng tôi lại thấy ấm áp.
Thứ Sáu trời đổ mưa.
Sáng hôm đó, bà đặc biệt đưa cho tôi chiếc ô.
"Tối đừng tự đi về, bà nhất định sẽ đến đúng giờ."
Tôi gật đầu.
Buổi tự học cuối cùng kết thúc, mưa đã bắt đầu nặng hạt.
Chín giờ bốn mươi, người trước cổng trường ngày càng thưa thớt.
Mười giờ, cô bạn ngồi cùng bàn lên xe điện của bố nó, trước khi đi còn hỏi tôi có muốn đi cùng không.
Tôi nhìn hàng đèn đường vàng vọt ngoài màn mưa.
"Không cần đâu, bà ngoại nói sẽ đến đón mình."
Sau khi nó đi, tôi đợi thêm mười lăm phút nữa.
Bác bảo vệ sắp khóa cổng, tôi mượn điện thoại bàn ở chốt bảo vệ gọi về nhà.
Chuông reo hồi lâu, không ai bắt máy.
Chuyến xe buýt cuối cùng cũng đã chạy qua.
Tôi ôm cặp vào lòng, che ô bước vào màn mưa.
Từ trường huyện về nhà bà ngoại chỉ có sáu cây số.
Ngày thường thấy không xa, cũng chẳng khó đi.
Nhưng hôm nay đường đang sửa, vỉa hè ven sông bị đào xới tung lên, chỉ còn lại con đường nhỏ hẹp trải gạch vụn.
Một chiếc xe điện mất lái đột ngột lao tới từ phía đối diện.
Khi tôi né sang bên cạnh, đế giày giẫm phải viên gạch lỏng, cả người lăn xuống triền dốc.
Khoảnh khắc bàn tay phải chống xuống đất, tôi nghe thấy một tiếng răng rắc rất khẽ.
Trán cũng va vào cạnh đ/á.
Nước mưa chảy dọc theo khuôn mặt, tôi giơ tay quệt một cái, lòng bàn tay toàn là m/áu.
Người đi xe điện dừng lại bên đường, giúp tôi gọi 120, rồi tìm thấy số điện thoại nhà tôi ở mặt sau thẻ học sinh.
Khi bà ngoại đến b/ệnh viện, tôi vừa kh//âu xong ba mũi.
Cổ tay phải bị rạn xươ/ng, bác sĩ đã nẹp cố định cho tôi.
Nhìn thấy nẹp trên tay tôi, môi bà tái nhợt.
"Lộ Lộ."
Bà đi đến bên giường, tay vươn ra được nửa chừng, lại sợ chạm vào làm tôi đ/au nên rụt lại.
"Bà đi đón em gái cháu rồi."
Lúc tan học, em gái thấy bạn cùng nhóm đều có người đón nên nhất quyết không chịu đi cùng giáo viên.
Giáo viên bảo nó khóc mãi, nói rằng lúc bố nhập viện mẹ cũng từng bảo sẽ không bỏ rơi nó, cuối cùng vẫn giao nó cho bà ngoại.
Khi bà đến nơi, nó đang co rúm dưới gầm ghế trong phòng bảo vệ, dỗ thế nào cũng không chịu ra.
"Bà nghĩ là đưa nó về nhà trước rồi sẽ quay lại tìm cháu."
Bà dùng khăn mặt lau tóc cho tôi.
"Sau đó nó nôn trên xe, bà đưa nó vào phòng khám dưới lầu, đợi đến lúc về nhà đã hơn mười giờ rồi."
Tôi không nói gì.
Y tá vào đo thân nhiệt cho tôi.
Bà ngoại đứng bên cạnh, mãi đến khi y tá đi ra, bà mới cúi đầu nắm lấy bàn tay trái của tôi.
Chương 16
Chương 10
Chương 15
Chương 11
Chương 10
Chương 19
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook