Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
18/09/2026 19:54
Khi điện thoại reo, tôi đang ngồi xổm trước cửa nhà vệ sinh, cọ rửa đôi giày trắng nhỏ của con gái.
Viền giày dính một vòng bùn khô, tôi dùng bàn chải cũ nhúng nước giặt, tỉ mẩn chà từng chút một. Điện thoại rung ba lần trên nắp máy giặt, tôi mới rảnh tay để nghe.
Trên màn hình chỉ là một dãy số.
Nhưng dãy số ấy, tôi không lưu tên, mà cũng chưa bao giờ quên.
“Alo.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Là anh.”
Bàn tay đang cầm bàn chải của tôi khựng lại.
Ly hôn được một năm tám tháng, đây là lần đầu tiên chồng cũ Chu Khải Minh chủ động gọi cho tôi.
Trước đây khi thỉnh thoảng liên lạc với con gái, anh ta hoặc là nhắn WeChat, hoặc nhờ chị gái chuyển lời. Lễ tết gửi phong bao lì xì cũng chẳng nói gì nhiều.
Lần này giọng anh ta rất thấp.
“Anh muốn gặp con một chút.”
Tôi không đồng ý ngay.
Vòi nước trong nhà vệ sinh vặn không ch/ặt, cứ từng giọt từng giọt rơi xuống chậu. Con gái Nhạc Nhạc đang làm bài tập ở phòng khách, miệng lẩm bẩm đọc bảng cửu chương, đọc sai một câu lại bắt đầu từ đầu.
“Khi nào?”
“Chiều nay được không? Ngay công viên gần nhà em ấy.”
“Sao đột nhiên lại muốn gặp con?”
Anh ta lại im lặng một lúc.
“Chỉ là muốn nhìn con thôi.”
Nghe câu này, cảm giác khó chịu không tên trong lòng tôi lại trào lên.
Khi ly hôn, anh ta cũng từng nói những lời tương tự.
Anh ta nói sau này dù chúng ta thế nào, Nhạc Nhạc vẫn là con gái anh, anh nhất định sẽ thường xuyên đến thăm.
Hai tháng đầu, anh ta quả thực có đến.
Sau đó trở thành mỗi tháng một lần, rồi lại thành hai ba tháng mới hỏi thăm một tiếng. Sinh nhật năm ngoái của Nhạc Nhạc, anh ta hứa chiều sẽ đến đón con đi ăn bánh kem, con bé mặc váy mới đợi từ hai giờ đến bảy giờ, anh ta mới gửi tới một câu “có việc đột xuất”.
Ngày hôm đó, tôi bưng chiếc bánh kem đã chảy mất một nửa ra bàn, Nhạc Nhạc vẫn nói đỡ cho anh ta.
“Chắc là bố đang bận.”
Tôi không vạch trần.
Từ đó về sau, tôi trở nên cảnh giác với mấy chữ “muốn gặp con gái”.
“Mấy giờ?”
“Gần ba giờ đi.”
“Đừng đến muộn.”
“Được.”
Tôi định cúp máy thì anh ta đột nhiên gọi tên tôi.
“Chu Lam.”
“Còn việc gì nữa không?”
“Hết rồi.”
Điện thoại ngắt kết nối.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình đã tối đen một lúc lâu, mới phát hiện bọt xà phòng trên mu bàn tay đã chảy dọc theo cổ tay vào trong tay áo.
Nhạc Nhạc thò nửa cái đầu từ phòng khách vào.
“Mẹ, ai thế ạ?”
Tôi úp điện thoại lên nắp máy giặt.
“Bố con.”
Đôi mắt con bé sáng rực lên.
“Bố ạ?”
Khoảnh khắc đó, tôi thậm chí hơi hối h/ận vì đã đồng ý quá nhanh.
Trẻ con sẽ không nhớ được một người đã thất hứa bao nhiêu lần.
Chỉ cần người đó xuất hiện, những thất vọng mà con bé tích góp trước đó, dường như lập tức có thể bị câu “Bố đến thăm con đây” che lấp.
“Bố nói gì ạ?”
“Chiều nay muốn gặp con.”
Nhạc Nhạc vẫn đang cầm bút chì, chân không chạy ra ngoài.
“Thật ạ?”
“Thật. Đi dép vào đã.”
Con bé cúi đầu tìm giày, khóe miệng không sao giấu nổi niềm vui.
“Thế con có cần thay quần áo không mẹ?”
“Tùy con.”
“Con mặc cái áo hoodie bà ngoại m/ua cho lần trước được không ạ?”
“Được.”
“Còn tóc thì sao?”
“Tóc làm sao?”
“Hơi rối ạ.”
Tôi nhìn con bé vội vã chạy về phòng, ngựk như bị nhét một nắm bông ướt.
Khi tôi và Chu Khải Minh ly hôn, Nhạc Nhạc bảy tuổi.
Bây giờ chín tuổi.
Con bé đã biết bố mẹ sẽ không sống cùng nhau nữa, cũng biết trong lớp có vài bạn giống mình.
Nhưng con bé không biết, từ “ly hôn” trong miệng người lớn, thứ thực sự bị phá vỡ chưa bao giờ chỉ là một mái nhà.
Mà còn rất nhiều thứ nhỏ nhặt khác.
Ví dụ như chiếc ghế trống bên cạnh trong buổi họp phụ huynh.
Ví dụ như khi trường yêu cầu vẽ “Gia đình của em”, con bé sẽ hỏi tôi trước: “Có vẽ bố được không ạ?”
Ví dụ như khi người khác hỏi bố làm nghề gì, con bé trả lời rất nhanh, như đã luyện tập từ trước.
Những điều này tôi đều biết.
Chu Khải Minh thì không.
Hai giờ hai mươi chiều, Nhạc Nhạc đã dọn bài tập.
Con bé thay một chiếc áo hoodie màu xanh nhạt, tự soi gương buộc tóc đuôi ngựa, buộc ba lần vẫn không ưng ý, cuối cùng vẫn cầm chun buộc tóc đến tìm tôi.
“Mẹ, mẹ buộc cho con đi.”
“Không phải con biết tự buộc rồi sao?”
“Mẹ buộc đều hơn.”
Tôi để con bé ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ.
Tóc con bé dài hơn năm ngoái không ít, đuôi tóc đã chạm đến xươ/ng bả vai. Tôi vừa chải vừa hỏi: “Lát nữa muốn chơi gì với bố?”
“Gì cũng được ạ.”
“Có muốn nói gì với bố không?”
Con bé suy nghĩ một chút.
“Con thi toán được chín mươi bảy điểm.”
“Còn gì nữa không?”
“Cô giáo cho con tham gia cuộc thi vẽ của trường.”
Con bé dừng lại một chút, rồi nói thêm bằng giọng nhỏ xíu.
“Con còn thay răng nữa.”
Chiếc lược trong tay tôi khựng lại.
Chiếc răng cửa đó rụng từ nửa năm trước.
Lúc đó con bé khóc lóc đòi bỏ răng vào chiếc hộp nhỏ, nói lần sau gặp bố sẽ cho bố xem.
Sau đó chờ đợi quá lâu, chiếc hộp nhỏ không biết đã bị nhét vào ngăn kéo nào rồi.
Tôi không nhắc đến.
Hai giờ năm mươi phút, chúng tôi đến công viên.
Nơi đó cách nhà mười phút đi bộ, trước kia khi chưa ly hôn, gia đình ba người chúng tôi cũng từng đến đây.
Nhạc Nhạc học đi xe đạp, chính là Chu Khải Minh đỡ trên con đường nhựa đó.
Lúc đó anh ta chạy theo phía sau, Nhạc Nhạc hét “đừng buông tay nhé”, miệng anh ta nói “không buông”, thực ra đã buông từ lâu rồi.
Chương 3
Chương 22
Chương 23
Chương 22
Chương 23
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook