Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
18/09/2026 19:46
Bố chồng vừa nhìn thấy con trai, cơn gi/ận càng bốc lên.
“Con nhìn xem con đã cưới được cô vợ tốt thế nào đấy.”
Sắc mặt Trần Hạo cứng đờ.
Tôi đợi vài giây.
Thực ra tôi rất muốn nghe xem anh ta sẽ trả lời thế nào.
Cuối cùng anh ta nói: “Bố, Hiểu Văn cũng đâu có làm gì sai.”
Chỉ có một câu này.
Không hẳn là kiên định, nhưng ít nhất không còn bắt tôi phải nói ít đi nữa.
Bố chồng hừ một tiếng.
“Không làm gì sai? Đăng ký kết hôn mới được mấy ngày, ngay cả tiếng bố cũng không gọi nữa. Sau này thời gian còn dài thì còn ra thể thống gì?”
Trần Lâm đột nhiên lên tiếng: “Nhưng chẳng phải tiền là do chính bố đòi lại sao?”
Mẹ chồng vội vàng kéo con gái.
“Lâm Lâm!”
Trần Lâm rút tay về.
“Vốn dĩ là vậy mà. Lúc kết hôn bố mẹ đưa phí đổi cách gọi cho chồng con, sau này nếu bố mẹ chồng con lại đòi lại thì con cũng không vui.”
Bố chồng trừng mắt nhìn cô ấy.
“Có thể giống nhau được sao?”
“Chỗ nào không giống?”
“Nó là con gái bố!”
Trần Lâm không nhịn được.
“Chị dâu cũng là con dâu của bố mà.”
Cơm còn chưa ăn, không khí trong phòng khách đã trở nên khó thở.
Tôi ngược lại còn bình tĩnh hơn lần đầu.
Bởi vì tôi dần nhìn ra được, điều bố chồng thực sự không chấp nhận được không phải là tôi bớt gọi hai chữ.
Mà là ông cảm thấy bề trên có quyền thay đổi quy tắc, còn bề dưới chỉ có thể chấp nhận.
Tiền ông có thể đòi lại.
Lời ông có thể đổi.
Nhưng thái độ của tôi thì không được phép thay đổi theo.
Trong bữa trưa, mẹ chồng làm món cá kho.
Cá vừa dọn lên bàn, bố chồng đột nhiên nói: “Hiểu Văn, cái đồng hồ bên bố mẹ con bao nhiêu tiền?”
Tôi còn chưa kịp cầm đũa lên.
“Khoảng sáu nghìn tám ạ.”
“Vậy con xem.”
Ông dựa người vào tựa ghế.
“Chúng ta đưa cho con hai mươi nghìn, nhà con đưa cho Trần Hạo hơn sáu nghìn, chênh lệch bao nhiêu?”
Tôi cuối cùng đã hiểu tại sao hôm nay lại gọi chúng tôi về.
Không phải để ăn cơm.
Là để tính sổ.
Trần Hạo nói: “Bố, cái đồng hồ đó là quà bố mẹ tặng con, chẳng phải đã thống nhất mỗi nhà theo phong tục riêng sao ạ?”
Bố chồng nói: “Lúc đó bố đâu có biết chỉ có hơn sáu nghìn?”
Tôi ngước mắt nhìn ông.
“Bố từng hỏi mà ạ.”
Ông ngẩn người.
“Lúc nào?”
“Trên bàn ăn. Bố hỏi Trần Hạo cái đồng hồ đó bao nhiêu tiền, anh ấy nói sáu bảy nghìn.”
Sắc mặt bố chồng hơi cứng lại.
“Bố không nghe thấy.”
Trần Hạo nói khẽ: “Con quả thực đã nói rồi.”
Trên bàn lại yên tĩnh.
Mẹ chồng vội gắp cho bố chồng một miếng cá.
“Ăn cơm đi.”
Bố chồng không động đũa.
Một lúc sau, ông nói: “Dù sao thì nhà chúng ta không thể chịu thiệt như vậy được.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Chú, vậy chú thấy thế nào mới gọi là không chịu thiệt ạ?”
“Bố không nói là muốn thế nào.”
“Vậy hôm nay chúng ta nói cho rõ ràng.”
Ông nhìn tôi.
Tôi nói: “Hai mươi nghìn đã trả lại cho chú rồi. Chiếc đồng hồ bố mẹ con tặng Trần Hạo, nếu chú thấy thứ này cũng không nên nhận, hôm nay chúng con có thể mang về.”
Trần Hạo lập tức nói: “Đó là quà bố mẹ tặng con.”
Tôi gật đầu.
“Đúng, nên em không bắt anh trả lại. Nhưng chú bây giờ muốn đặt quà của hai nhà lên bàn cân tính toán, thì phải dùng chung một bộ quy tắc.”
Bố chồng cau mày.
“Bố bảo nó trả đồng hồ khi nào?”
“Bố không bảo.”
“Vậy con nhắc chuyện này làm gì?”
“Bởi vì chú cứ luôn miệng nói về sự công bằng.”
Tôi cố gắng giữ giọng bình thản.
“Nếu đã tính, thì tính tất cả. Nếu không tính, thì đừng chỉ chọn cái nào có lợi cho mình mà tính.”
Trần Lâm cúi đầu ăn cơm, khóe miệng khẽ động đậy.
Bố chồng nhìn thấy.
“Con cười cái gì?”
Trần Lâm lập tức nghiêm mặt.
“Con không cười.”
Bữa cơm đó cuối cùng chẳng ai ăn được bao nhiêu.
Trên đường về nhà, Trần Hạo đột nhiên đỗ xe bên lề đường.
Tôi tưởng xe gặp sự cố.
Anh ta tắt máy, ngồi im không nhúc nhích.
Một lúc sau, anh ta nói: “Anh vừa nghĩ thông một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Bố anh không phải thiếu hai mươi nghìn đó.”
“Ừ.”
“Ông chỉ là cảm thấy nhà em đưa ít quá.”
“Em biết.”
“Trước đây anh thực sự không biết ông lại nghĩ như vậy.”
Tôi không nói gì.
Anh ta quay đầu nhìn tôi.
“Có phải em cũng thất vọng về anh lắm không?”
Tôi không trả lời ngay.
Ngoài cửa sổ xe là một cửa hàng trái cây, ông chủ đang bê dưa hấu ra cửa, một chiếc giỏ nhựa rơi xuống đất, hai quả cam lăn ra ngoài.
Tôi nhìn hai quả cam đó lăn đến tận mép lề đường, mới nói: “Có một chút.”
Trần Hạo cúi đầu.
“Bởi vì anh không giúp em?”
“Không phải là chuyện giúp hay không giúp.”
“Vậy là vì sao?”
“Bởi vì ngày hôm đó sau khi bố anh mở lời, phản ứng đầu tiên của anh là cân nhắc làm sao để ông ấy thấy thoải mái.”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh chưa từng nghĩ xem em có thoải mái hay không.”
Anh ta im lặng hồi lâu.
“Anh xin lỗi.”
Đây là lần đầu tiên anh ta nói ba chữ này kể từ khi sự việc xảy ra.
Trong lòng tôi không hề thấy nhẹ nhõm ngay, cũng không lập tức tha thứ.
Nhưng ít nhất tôi đã sẵn lòng tiếp tục đối thoại.
“Trần Hạo, em không bắt anh phải trở mặt với bố anh.”
“Anh biết.”
“Sau này chúng ta kết hôn sống cùng nhau, sẽ còn rất nhiều chuyện. Tiền bạc, con cái, nhà cửa, phụng dưỡng cha mẹ, chuyện nào cũng lớn hơn hai mươi nghìn tệ.”
Tôi dừng lại một chút.
“Nếu mỗi lần có mâu thuẫn, anh đều bắt em lùi một bước, vì em là vợ anh, vì em còn trẻ, vì bố mẹ anh lớn tuổi, thì em không biết mình có thể lùi đến tận đâu nữa.”
Anh ta đặt hai tay lên vô lăng.
“Sẽ không như thế nữa.”
Tôi nói: “Bây giờ anh đừng hứa với em.”
“Vậy phải làm sao?”
“Lần tới khi chuyện xảy ra, anh làm như thế nào, quan trọng hơn nhiều so với những gì anh nói bây giờ.”
Anh ta gật đầu.
Chương 3
Chương 22
Chương 23
Chương 22
Chương 23
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook