Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
18/09/2026 19:45
Buổi chiều, trong nhóm gia đình vẫn có người bàn tán về chuyện hôm qua.
Bác cả hỏi tôi: "Hôm nay ăn uống khá hơn chưa?"
Tôi đáp: "Đã sắp xếp ổn thỏa rồi ạ, cảm ơn mọi người đã quan tâm."
Tôi không nói thêm về mẹ chồng nữa.
Mẹ chồng cũng không xuất hiện trong nhóm từ lúc đó.
Đến tối, bà đột nhiên nhắn tin riêng cho tôi.
Chỉ vỏn vẹn một câu.
"Người giúp việc thì chọn chỗ uy tín mà thuê, đừng chỉ ham rẻ."
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó rất lâu.
Rồi trả lời một chữ "Vâng".
Bà không nói gì thêm.
Ngày kia, người giúp việc đến.
Họ Triệu, ngoài năm mươi tuổi.
Việc đầu tiên bà làm khi vào cửa không phải là hầm canh, mà là hỏi tôi vết thương hồi phục thế nào, có kiêng khem gì không, tình hình bú mớm của bé ra sao.
Bữa trưa là cơm trắng, cá vược hấp, bông cải xanh xào và canh th!t viên bí đ/ao.
Đều là những món ăn gia đình rất bình thường.
Khi dì Triệu bưng cơm đến còn hỏi: "Đủ không? Không đủ thì dì lấy thêm."
Tôi nhìn đĩa cá vược, đột nhiên nhớ đến con cá bị đóng hộp mang đi mấy ngày trước.
Tôi không nói gì.
Chỉ bảo: "Đủ rồi ạ."
Buổi tối Trần Hạo về, nhìn thoáng qua mâm cơm.
Anh không nói "Thế này mới giống cơm ở cữ".
Cũng không lấy mẹ chồng ra để so sánh.
Anh chỉ hỏi dì Triệu: "Hôm nay cô ấy ăn uống thế nào?"
Dì Triệu đáp: "Khá tốt, buổi chiều còn ăn thêm một bữa phụ nữa."
Trần Hạo gật đầu.
"Thế là được rồi."
Chuyện này tưởng chừng như đã kết thúc ở đây.
Nhưng sự thay đổi thực sự diễn ra sau đó một tuần.
Hôm đó mẹ chồng đến thăm cháu.
Bà gọi điện trước cho Trần Hạo.
Lúc vào cửa, bà xách theo hai túi.
Một túi trái cây.
Một túi trứng gà.
Còn có một chiếc bình giữ nhiệt.
Bà để đồ vào bếp, không còn sắp đặt dì Triệu phải làm thế này thế kia như trước nữa.
Chỉ hỏi tôi: "Trưa nay ăn gì?"
Tôi nói: "Dì Triệu đã m/ua thức ăn rồi ạ."
Mẹ chồng gật đầu.
"Mẹ hầm ít th!t bò, không bỏ ớt, con ăn được thì ăn, không ăn được thì để Trần Hạo ăn."
Tôi nói: "Vâng ạ."
Bà ngồi trên ghế sofa bế con một lúc.
Dì Triệu đang nấu ăn trong bếp.
Chu Thiến cũng đến.
Vừa vào cửa nó đã cười: "Mẹ, hôm nay có phần của con không?"
Mẹ chồng liếc nhìn nó.
"Muốn ăn thì tự gọi đồ ngoài mà ăn."
Chu Thiến sững sờ một chút, sau đó bật cười thành tiếng.
"Mẹ, mẹ bây giờ khôn ra rồi đấy."
Mẹ chồng lườm nó.
"Bớt cái mồm đi."
Tôi cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Không khí không đột nhiên trở nên ấm áp lạ thường.
Tôi và mẹ chồng vẫn giữ một khoảng cách khách sáo.
Nhưng sự khách sáo này, tôi lại cảm thấy thoải mái.
Ít nhất là ranh giới rất rõ ràng.
Lúc ăn cơm, mẹ chồng mở bình giữ nhiệt ra.
Bên trong là th!t bò hầm.
Bà múc một bát nhỏ, đặt cạnh tôi.
Sau đó mới múc cho Chu Thiến.
Động tác rất tự nhiên.
Không ai nhắc đến bát mì treo ngày đó.
Nhưng tôi biết, ai cũng đều nhớ.
Ngày đầy tháng, chúng tôi không làm linh đình.
Chỉ có hai gia đình cùng ăn một bữa cơm.
Bố mẹ tôi cũng đến.
Chân mẹ tôi vẫn chưa tiện lắm, lúc vào cửa phải vịn bố tôi.
Bà thấy sắc mặt tôi hồi phục khá tốt, câu đầu tiên nói là: "Cũng được, mặt mũi có da có th!t hơn rồi."
Tôi trêu bà: "Mẹ đến thăm con hay đến nghiệm thu đấy ạ?"
Mẹ tôi vỗ nhẹ vào người tôi.
"Cứ mồm mép thế là được rồi."
Mẹ chồng ngồi bên cạnh nghe thấy cũng mỉm cười.
Khi ăn cơm, bà chủ động gắp cho mẹ tôi một miếng cá.
"Bà thông gia, chân bà đỡ hơn chút nào chưa?"
Mẹ tôi đáp: "Đỡ hơn nhiều rồi, chỉ là không đi lại lâu được thôi."
"Thế thì đừng làm quá sức, sau này muốn xem cháu thì lúc nào xem cũng được."
Hai người họ nói chuyện rất khách sáo.
Không ai nhắc lại chuyện cũ.
Ăn được nửa bữa, Chu Thiến lấy điện thoại ra chụp ảnh con bé.
Nó đột nhiên cười nói: "Chị dâu, chị bây giờ đừng có tùy tiện chụp ảnh cơm đăng lên nhóm nữa nhé, hôm đó điện thoại anh trai em suýt nữa thì ch/áy máy luôn đấy."
Trên bàn ăn im lặng một lúc.
Trần Hạo lườm nó.
"Em đúng là không biết chọn chỗ mà nói."
Chu Thiến lè lưỡi.
"Em đùa thôi mà."
Tôi chưa kịp nói gì, mẹ chồng đã lên tiếng.
"Cứ để nó chụp."
Mọi người đều nhìn bà.
Mẹ chồng cúi đầu gắp thức ăn.
"Làm không tốt thì không cho người ta chụp à?"
Giọng bà không lớn.
Nói xong cũng không nhìn tôi.
Tay cầm đũa của tôi khựng lại.
Tôi không tiếp tục chủ đề này nữa.
Tôi chỉ ăn miếng th!t gà mà bà đặt cạnh bát mình.
Sau này, bức ảnh bát mì đó tôi vẫn luôn giữ, chưa từng xóa.
Không phải để ghi th/ù mẹ chồng.
Có lần Trần Hạo nhìn thấy, hỏi tôi: "Vẫn còn giữ à?"
Tôi nói: "Giữ chứ."
"Để làm gì?"
"Để nhắc nhở bản thân một chuyện."
"Chuyện gì?"
Tôi không trả lời anh.
Thực ra điều tôi muốn nhắc nhở không phải là sau này đối nhân xử thế với mẹ chồng ra sao.
Mà là nhắc nhở chính mình, nếu có một ngày con gái lớn lên, lập gia đình, rồi tôi cũng trở thành mẹ chồng của ai đó, tôi có thể thiên vị con gái mình, vì lòng người vốn dĩ rất khó để có thể công bằng tuyệt đối.
Nhưng tôi không thể vừa thiên vị, vừa ép người khác phải biết ơn.
Tôi cũng không thể lấy ba chữ "vì tốt cho con" để chặn đứng mọi sự khó chịu của người khác.
Tất nhiên, những lời này tôi không nói ra.
Khi con bé được hơn hai tháng, mẹ chồng lại đến một lần nữa.
Hôm đó dì Triệu đã kết thúc hợp đồng, tôi tự mình chăm con.
Mẹ chồng đến vào buổi sáng, vào bếp ngó một vòng.
"Trưa nay ăn gì?"
Tôi nói: "Trong tủ lạnh có đồ, con tự nấu đại cái gì đó."
Bà nói: "Con cứ trông cháu đi, để mẹ làm."
Tôi khựng lại một chút.
"Vâng ạ."
Buổi trưa bà nấu ba món một canh.
Chương 3
Chương 22
Chương 23
Chương 22
Chương 23
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook