Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
18/09/2026 19:20
“Vương Tú Anh, bà còn có liêm sỉ không?” Mẹ tôi tức đến run giọng, “Tiền chúng tôi cho cháu ngoại, sao thành khoe khoang được?”
“Ai mà biết được các người có tâm tư gì.” Mẹ chồng cổ cứng, “Người thành phố lắm mưu mẹo, người nông thôn chúng tôi sao đấu lại các người.”
“Bà bớt nói nhảm đi!” Bố tôi bỗng đứng phắt dậy, “Giờ chỉ có một câu, tiền và trang sức vàng, giao ra đây. Không thì tôi báo cảnh sát ngay.”
“Báo cảnh sát gì?” Chu Hâm chen ngang, vẻ mặt bất cần, “Chuyện người một nhà, có đến mức phải kinh động cảnh sát không?”
“Mày ăn tr/ộm hai mươi vạn cộng trang sức vàng, mà còn gọi là chuyện một nhà sao?” Bố tôi lấy điện thoại ra, “Vậy thì tôi để cảnh sát đến phân xử.”
Thấy bố tôi định gọi thật, mẹ chồng cuối cùng cũng hoảng, lao vào cản: “Không được báo! Vạch áo cho người xem lưng à!”
“Bà cũng biết là chuyện x/ấu hổ sao?” Tôi không nhịn nổi mỉa mai, “Lúc ăn tr/ộm sao bà không thấy x/ấu hổ?”
Chu Hâm lúc này cũng chẳng giả vờ nữa, sắc mặt khó coi kinh khủng. Hỏi ra mới vỡ lẽ.
Trong hai mươi vạn, mười tám vạn đã đóng tiền cọc m/ua nhà và phí môi giới, hai vạn còn lại, cộng với hơn bốn vạn b/án vàng, đã bị nó mang đi m/ua điện thoại, máy tính mới, mời bạn gái ăn uống, m/ua túi tất, còn bao bạn bè đi chơi, tiêu gần hết sạch.
Nghĩa là, tiền coi như mất, vàng cũng không đòi lại được.
Nghe đến đây, mẹ tôi suỹt nữa thì ngã quỵ.
Bố tôi mắt đỏ ngầu, tay run bần bật. Tôi biết, đó không phải chỉ vì tiền, mà là vì quá tức gi/ận. Số tiền chắt chiu vất vả, vốn để lo hậu cho con gái và cháu ngoại, vậy mà chỉ trong nháy mắt, đã bị người ta chẳm đạp thế kia.
Chu Lỗi nắm lấy cổ áo Chu Hâm: “Mày đi/ên rồi à! Đó là tiền của con tao!”
“Anh buông ra!” Chu Hâm vùng vẫy, “Em chẳng phải nói là sau này trả đó sao?”
“Trả cái con cẳc!”
Chu Lỗi hôm đó thực sự nổi gi/ận, anh đ/ấm một cú thẳng vào mặt nó. Chu Hâm bị đá/nh nghiêng đầu, mép miệng chảy m/áu ngay. Mẹ chồng thét lên lao vào can, khóc lóc như trời sập: “Đừng đá/nh nữa! Đừng đá/nh nữa! Hai anh em mày muốn lấy mạng tao à!”
“Mạng của bà?” Bố tôi cười nhạt, “Lúc bà lấy mạng tiền của nhà người ta để làm mặt cho con út, sao bà không nói mạng?”
Khung cảnh hoàn toàn mất kiểm soát.
Cuối cùng, tôi là người bình tĩnh lại trước.
Cũng không phải bình tĩnh, mà là tâm đã ch*t.
Tôi nói với bố: “Báo cảnh sát đi.”
Cả phòng khách chợt im phăng phắc.
Chu Lỗi nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi: “Sơ Hạ, em thật sự muốn vậy sao?”
“Không vậy thì sao?” Tôi ôm con, nước mắt đã cạn khô, “Chẳng lẽ tôi phải cảm ơn mẹ anh dạy tôi rằng người một nhà không phân biệt à?”
Mẹ chồng nghe tôi muốn báo cảnh sát, liền ch/ửi bới: “Con sao chổi! Mày dám báo cảnh sát tao ch*t cho mà xem!”
“Vậy bà ch*t đi.” Tôi nhìn bà ta, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng bất ngờ, “Bà ch*t thật, tôi còn nể bà có chút cốt khí. Ăn tr/ộm rồi lại lấy cái ch*t ra dọa người, ai chiều bà thế.”
Bà ta rõ ràng bị tôi chặn họng, há miệng nửa ngày không nói được câu nào.
Chu Lỗi như bị rút cạn sinh lực, đứng đó, mặt trắng như giấy. Một lúc lâu sau, anh mới khạn giọng hỏi tôi: “Không còn một chút dư địa nào nữa, đúng không?”
Tôi nhìn anh, lòng không phải không đ/au.
Nhưng đ/au cũng vô ích.
“Kể từ lúc mẹ anh mở ngăn kéo đó ra, đã không còn dư địa nữa rồi.”
Lúc cảnh sát đến, ngoài hành lang có bao nhiêu hàng xóm đứng hóng chuyện. Cửa không đóng ch/ặt, tiếng xì xầm vang lên không ngất. Tôi biết, từ hôm nay, chuyện này sẽ lan ra như có cánh. Nhưng tôi không màng đến nữa. Thể diện là thứ dành cho những người có dư dật. Lúc đó tôi chỉ có một suy nghĩ - không thể bỏ qua.
Làm xong bản lời khai, cảnh sát mang mẹ chồng và Chu Hâm đi. Mẹ chồng vẫn khóc, vẫn ch/ửi tôi, bảo tôi đ/ộc á/c, tuyệt tình, phá hoại nhà họ Chu. Chu Hâm cũng hoảng thật sự, chân tay bún rủn, hỏi cảnh sát có thể tự giải quyết không, nó sẽ trả tiền.
Cảnh sát lạnh lùng bảo, số tiền lớn, không phải mày bảo trả là xong.
Cánh cửa đóng lại, trong nhà bỗng chốc im lặng đến rợn người. Bố tôi ngồi trên ghế, thở hắt ra một hơi dài, như già đi mười tuổi trong nháy mắt. Mẹ tôi lau nước mắt ở bên cạnh. Tôi ôm con, đứng không vững, trượt dần xuống bức tường.
Chu Lỗi đứng giữa phòng khách, một lúc lâu không nhúc nhích. Sau đó, anh bước tới trước mặt tôi, quỳ phụp xuống.
“Sơ Hạ, anh xin em, cho anh một cơ hội.” Giọng anh r/un r/ẩy, “Tiền anh sẽ trả, tiền vàng anh cũng sẽ trả, mẹ anh và Chu Hâm... là họ sai, không phải anh muốn như vậy. Em đừng ly hôn với anh, được không?”
Tôi cúi xuống nhìn anh, nỗi xót, đắng, h/ận, mệt mỏi trong lòng khuấy đảo lại, cuối cùng chỉ còn lại sự tê liệt.
“Chu Lỗi, đến giờ anh vẫn chưa hiểu.” Tôi khẽ nói, “Tôi ly hôn không phải vì hai mươi vạn đó, tôi ly hôn vì nhà anh là một cái giếng không đáy, còn anh thì không bao giờ học được cách đứng ra chặn phía trước.”
Nước mắt anh rơi xuống.
“Anh sẽ thay đổi.”
“Lần nào anh cũng nói vậy.”
“Lần này khác mà.”
“Lần nào anh chẳng bảo lần này khác?”
Anh không thể nói thêm được gì nữa.
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 10
Chương 9
Chương 12
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook