Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chưa đầy giờ Ngọ, bà ta và em gái ngồi một chiếc kiệu nhỏ đến trước cửa, còn mang theo một đám gia nhân vạm vỡ, đ/ập cửa ầm ầm.
Tất nhiên tôi không mở cửa. Nếu để em gái vào phủ, với cái thói quấy rối vô lý của hai mẹ con nhà đó, chuyện đêm qua ai là người viên phòng với tôi sẽ trở nên không rõ ràng.
Tôi bàn bạc với Khê Minh một lát, vội vàng bảo người hầu đi cửa sau, gõ trống khua chiêng, gọi dân chúng xung quanh tới xem náo nhiệt.
Phủ Trạng nguyên cách phủ Tướng quân không xa, lại gần chợ Đông, hôn sự náo nhiệt ngày hôm qua đã có không ít người vây xem, giờ lại có trò vui lớn, dân chúng gần đó nghe tin kéo tới, ngay cả những người b/án hạt dưa bánh trái cũng gánh gồng chạy đến.
"Hôm qua mới đại hôn, sao hôm nay mẹ vợ đã tìm tới cửa làm lo/ạn phủ rồi?"
"Còn chưa tới ba ngày lại mặt, đây là xảy ra chuyện gì vậy?"
Người tụ tập đông đủ, tôi và Tống Khê Minh mới chậm rãi ra cửa, chặn ngay cửa không cho ai vào.
Mẹ ra đò/n phủ đầu, trừng đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm, chất vấn tôi: "Ngươi không ở phủ Quốc công cho tử tế, tới phủ em rể làm gì."
Tôi giả vờ nghi hoặc: "Em gái gả cho phủ Quốc công mà, sao mẹ lại hồ đồ thế?"
Thấy tôi giả ng/u, tay mẹ đã suýt chọc vào chóp mũi tôi:
"Diệp Thanh Chu! Bớt giả vờ giả vịt với ta! Hôm qua chính tay ta đưa em gái ngươi lên kiệu hoa tới phủ Trạng nguyên! Người gả vào phủ Quốc công mới là ngươi, đồ không biết liêm sỉ, vậy mà dám tới đây quyến rũ em rể."
Tống Khê Minh bước lên một bước, giọng điệu nghiêm trọng: "Nhạc mẫu nói lời này là ý gì? Lễ nghi tam môi lục sính, quan phủ ghi danh, người ta cầu cưới vốn dĩ là đích trưởng nữ Diệp Thanh Chu của phủ Tướng quân. Người bái đường thành thân, vào động phòng đêm qua cũng chính là chính thê Thanh Chu của ta. Thê muội Diệp Thanh Du vốn có hôn thư của nhà họ Thôi, nhập gia phả nhà họ Thôi, là Thôi thế tử phu nhân đường đường chính chính, làm gì có chuyện quyến rũ em rể ở đây."
Nhìn thấy người tụ tập xung quanh ngày càng đông, mẹ quyết định làm càn: "Tống Khê Minh, chỗ này không tới lượt ngươi xen mồm! Diệp Thanh Chu, ngươi dám ngỗ nghịch bất hiếu! Từ xưa hôn nhân gia đình là do lệnh cha mẹ, ta nói ngươi gả vào phủ Quốc công thì chính là phủ Quốc công! Cho kiệu vào phủ, nếu không, hôm nay ta đá/nh ch*t đứa con bất hiếu là ngươi!"
Tôi đứng ở cửa, không nhường nửa bước.
"Người ngồi trong kiệu của mẹ, chẳng lẽ là em gái vừa bị phủ Quốc công hưu thư sao."
"Vừa bị hưu, dù có mặt dày mày dạn muốn làm thiếp, ta còn phải cân nhắc xem nó có xứng hay không. Mẹ đúng là tính toán giỏi thật, định dùng lại chiêu cũ, Lý đại đào cương (dùng người khác thay thế), để em gái vào phủ làm chủ mẫu sao?"
Tiếng bàn tán của dân chúng xung quanh rộ lên.
Mặt mẹ tím tái như gan lợn, quát lớn:
"Bớt nói nhảm, cho người đụng cửa vào cho ta."
Lời vừa dứt, đám gia nhân vạm vỡ lập tức vây lại, khí thế hung hăng muốn xông vào.
Sau lưng tôi, gia nhân phủ họ Tống lập tức tiến lên đối đầu.
Khi về kinh, hôn kỳ của tôi và Tống Khê Minh chỉ còn bốn tháng, sợ vào phủ phiền phức nên tôi đã sớm sắp xếp những nữ võ tỳ theo quân bên cạnh vào phủ Tống, ai nấy đều thân thủ nhanh nhẹn, một người địch mười.
Người của mẹ vừa áp sát, đã bị các võ tỳ hất văng xuống đất, trong chốc lát kẻ lăn người bò, kẻ khóc người gào.
Tôi sải bước tới trước kiệu hoa, nắm lấy Diệp Thanh Du lôi mạnh ra ngoài, tiện tay tặng cho nó hai cái t/át giòn tan!
Tiếng t/át vang dội khắp đầu phố, Diệp Thanh Du gào thét tại chỗ.
Tôi lạnh lùng nhìn nó đang chật vật khóc lóc, giọng điệu mỉa mai: "Hóa ra là em gái. Đã bị phủ Quốc công hưu bỏ, thì nên an phận ở nhà mà hối lỗi, hà tất phải ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ?"
Mẹ thấy âm mưu bại lộ, bảo bối bị đá/nh giữa chốn đông người, tức tối quát tháo: "Diệp Thanh Chu! Ngươi to gan lắm! Dám tùy ý đá/nh đ/ập em gái, ngỗ nghịch bề trên! Ta nhất định phải đệ đơn lên nha môn, kiện ngươi đại nghịch bất đạo!"
Tôi cũng chẳng nhẫn nhịn nữa, công khai m/ắng ngay tại chỗ:
"Tôi gả cho Trạng nguyên, em gái gả cho thế tử, đều có hôn thư quan phủ ghi danh, giấy trắng mực đen, không phải cứ mẹ thiên vị hồ đồ là có thể đảo lộn trắng đen!"
"Năm đó là mẹ dắt Diệp Thanh Du bám víu hôn sự phủ Quốc công, giờ nó hối h/ận trước ngày cưới, sợ mất danh tiếng nên mới sinh ra kế đ/ộc, tính kế bắt tôi tráo hôn! Sự việc bại lộ không biết hối cải, ngược lại còn vừa ăn cư/ớp vừa la làng, nói tôi ngỗ nghịch!"
"Mẹ cứ việc đi kiện, chúng ta đối chất tại công đường, để quan phủ phân xử xem, hành vi này của mẹ rốt cuộc đáng tội gì!"
10.
Đang lúc giằng co không dứt, Lý đại nhân Kinh Triệu Doãn do Tống Khê Minh phái người đi mời đã tới, quét mắt một vòng, trầm giọng hỏi: "Là ai muốn kiện cáo?"
Tống Khê Minh bước lên một bước, dõng dạc lên tiếng: "Là ta. Ta muốn kiện Xươ/ng Dương quận chúa và Diệp nhị tiểu thư, đêm đại hôn lén lút tráo đổi tân nương, lừa dối hôn thư quan phủ, còn âm thầm hạ th/uốc vợ ta, cố tình h/ủy ho/ại nhân duyên của chúng ta."
Mẹ lập tức hếch cằm, dùng thân phận đ/è người: "Ta là Xươ/ng Dương quận chúa phẩm cấp chính nhị phẩm! Ngươi chỉ là tên biên tu tòng thất phẩm, cũng xứng kiện ta sao?"
Mẹ đã quen cậy thế b/ắt n/ạt người, từ lâu đã ỷ vào thân phận mà hoành hành không kiêng nể.
Thế nhưng Kinh Triệu Doãn chẳng chút sợ hãi: "Tự ý tráo đổi tân nương, lừa dối văn thư hôn nhân quan phủ, thuộc vào tội lừa dối, có thể tước bỏ cáo mệnh của bà. Tự ý thay đổi hôn sự, người chủ hôn phải chịu một trăm trượng trước tòa. Cố ý hạ th/uốc h/ãm h/ại quan quyến, phá hoại nhân duyên nhà người khác, càng là trọng tội, có thể bị đày ba ngàn dặm."
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook