Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cầm tờ giấy đó lên xem kỹ từ trên xuống dưới. Sau khi đặt xuống, tôi lấy ra một tờ giấy khác từ trong túi: "Tôi không hề dùng bằng sáng chế của anh, tôi dùng bằng sáng chế của chính mình. Nhạc Hổ, anh tìm nhầm người rồi."
Nhìn thấy tờ giấy đó, mặt Nhạc Hổ lập tức trắng bệch. Cuối cùng hắn cũng hiểu ra tại sao nước lẩu lại không đúng vị.
"Thạch Vĩ, mày chơi tao." Nhạc Hổ nổi gi/ận: "Tại sao mày lại làm thế? Mày có biết mày đã hại tao thảm đến mức nào không?"
Sự tức gi/ận khiến hắn mất đi lý trí, hắn thậm chí còn vung nắm đ/ấm muốn đá/nh tôi. May mắn thay, quản lý quán vừa nãy đã báo cảnh sát, cảnh sát ập vào ngăn hắn lại.
Sau khi tìm hiểu rõ chân tướng sự việc và x/ác nhận hắn là người vô lý, cảnh sát hỏi tôi muốn giải quyết riêng hay xử lý theo pháp luật. Nhạc Hổ và tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hai nhà lại là hàng xóm. Với tình nghĩa sâu đậm như vậy, tất nhiên tôi kiên quyết xử lý theo pháp luật.
Kết quả là Nhạc Hổ bị áp giải đến trại tạm giam, những tổn thất tại quán của tôi cũng do hắn bồi thường. Lúc rời đi, Nhạc Hổ vẫn không quên đe dọa: "Thạch Vĩ, mày cứ đợi đấy."
Bộ dạng hung hãn của hắn khiến tôi gi/ật mình, đồng thời cũng khiến chú cảnh sát vỗ vai hắn một cái: "Cậu định làm gì đấy? Quét sạch tội phạm có tổ chức là nhiệm vụ trọng tâm của đồn chúng tôi, cậu muốn vào tù à?"
Nhạc Hổ lập tức ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.
Hắn nói muốn cho tôi một bài học, nhưng thực tế, bài học còn chưa tới thì quán của tôi đã nổi tiếng.
Video Nhạc Hổ đến quán tôi gây rối được đăng lên mạng, rất nhanh sau đó có người nhận ra đây chính là ông chủ của quán lẩu Hổ Hổ Uy nổi tiếng thời gian trước. Bản thân video này không có nhiều lượt xem, không biết ai đã đẩy đưa, khiến ân oán giữa hai chúng tôi bị lan truyền trên mạng, bao gồm cả việc hắn gửi phiếu m/ua hàng cho tôi thay vì chia lợi nhuận, và còn phái người nhà đến học lỏm công thức.
Sự việc bị phanh phui, Hổ Hổ Uy lại một lần nữa rơi vào khủng hoảng danh tiếng. Công việc kinh doanh tụt dốc không phanh.
Ngược lại, nữ vlogger từng gặp rắc rối ở Hổ Hổ Uy sau khi biết chuyện đã đến quán tôi làm một video trải nghiệm, chứng thực cho chất lượng nước lẩu của tôi. Trong chốc lát, quán nhỏ của tôi trở thành tâm điểm chú ý.
Chuyện đến đây lẽ ra nên kết thúc, nhưng tôi vẫn canh cánh trong lòng sự s/ỉ nh/ục mà Nhạc Hổ dành cho mình. Một buổi tối nọ, tôi bảo nhân viên của mình đến quán Hổ Hổ Uy gọi một đống món ăn. Số lượng món ăn rất nhiều, khoảng hơn một trăm phần. Khi gọi món, nhân viên gọi video cho chúng tôi để livestream trực tiếp.
Nhạc Hổ ban đầu cứ tưởng gặp được khách sếp lớn, nhân lúc món ăn đang được đóng gói trong bếp, hắn hỏi một câu: "Đây là bữa liên hoan của công ty các bạn à?"
Nhân viên của tôi gật đầu: "Sau này tôi sẽ thường xuyên đến."
Nhạc Hổ lập tức cười tươi: "Vẫn là bạn có mắt nhìn, không biết mấy người kia nghĩ gì nữa, bỏ qua những quán lớn chính quy như chúng tôi mà lại đi ăn mấy cái xưởng nhỏ, không sợ ăn vào có vấn đề à? Chẳng biết nước lẩu của hắn cho cái gì vào, bẩn thỉu lắm."
Tôi biết hắn đang ch/ửi mình. Thời gian này khách quen của Hổ Hổ Uy đều chạy hết sang chỗ tôi. Nhạc Hổ mỉa mai tôi như vậy, tôi cũng không gi/ận, vì điều đó chứng tỏ hắn đang cuống rồi.
Sau khi món ăn được đóng gói xong, Nhạc Hổ lại nịnh nọt hỏi: "Bạn thuộc công ty nào thế?"
Nhân viên của tôi đáp tỉnh bơ: "Lẩu Thạch Vĩ."
"..."
Khung cảnh im lặng vài giây, tôi và mấy nhân viên đang xem livestream cười đến đỏ cả mặt. Nhạc Hổ thậm chí không cười nổi nữa, mặt mày nhăn nhó: "Bạn định thanh toán thế nào?"
Nhân viên lấy tấm phiếu m/ua hàng năm trăm nghìn ra: "Phiếu m/ua hàng."
Nhân viên gọi mấy chục nghìn tiền món ăn, sau khi lấy tấm phiếu này ra, mặt Nhạc Hổ xanh như tàu lá chuối. Hắn tất nhiên không thể để nhân viên của tôi mang đi số món ăn này một cách dễ dàng, lúc thì nói phiếu này không dùng được, lúc thì nói chỉ dành cho chính chủ.
Nghe đến đây, tôi bắt taxi phi thẳng đến Hổ Hổ Uy, cười lạnh nói: "Chính chủ đến rồi đây, phiếu này dùng được rồi chứ?"
Nhạc Hổ h/ận tôi đến nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải vì bài học lần trước, chắc chắn hắn đã xông vào đ/ấm tôi một trận. Cuối cùng hắn vẫn nhịn được, nghiến răng nghiến lợi nói: "Phiếu m/ua hàng này có ngưỡng sử dụng, những món này phải chi ít nhất một nửa số tiền mới mang đi được, hơn nữa giá nguyên liệu m/ua bằng phiếu khác với m/ua bằng tiền mặt."
Sau khi tự mình làm chủ, tôi mới biết ngành ăn uống lợi nhuận khủng khiếp đến thế nào. Nếu tôi bỏ ra một nửa số tiền đó, thì chẳng khác nào tự mình đi m/ua nguyên liệu cả.
Tôi chỉ vào dòng chữ nhỏ trên tấm phiếu: "Trên này anh viết là không có ngưỡng sử dụng mà."
"Còn viết là quyền giải thích cuối cùng thuộc về cửa hàng chúng tôi nữa." Nhạc Hổ nhướn mày: "Thạch Vĩ, đừng tưởng tôi không biết mày định làm gì, về khoản này thì mày không đấu lại tao đâu."
Vậy sao?
Tôi đúng là không đấu lại hắn, nhưng hình như Cục Quản lý Công thương thì đấu được đấy.
Tôi gọi điện thẳng cho Cục Quản lý Công thương ngay tại chỗ. Sau khi tiếp nhận cuộc gọi, người của họ rất nhanh đã đến nơi. Sau khi biết rõ ngọn ngành, họ nhanh chóng giải thích cho Nhạc Hổ về tính hợp pháp và hậu quả của việc nâng giá tùy tiện.
Nhạc Hổ lập tức héo hon như cà dầm sương, ỉu xìu hẳn đi.
Từ ngày đó, tôi ngày nào cũng cầm phiếu m/ua hàng đến Hổ Hổ Uy gọi món. Chưa đầy một tuần, Nhạc Hổ không chịu nổi nữa, dẫn theo vợ và quà cáp đến tận nhà xin lỗi tôi.
Lời xin lỗi lần này chân thành hơn lần trước rất nhiều:
"Đại Vĩ, chúng tôi xin lỗi cậu, chuyện trước đây là do chúng tôi bốc đồng, không nên đối xử với cậu như vậy."
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook