Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Những năm qua, hắn thăng tiến từ Biên tu Hàn lâm viện lên đến Giám sát viện, tiền đồ vô lượng.
Dù có điều chuyển thế nào, cũng không đến mức chuyển sang Hộ bộ.
Đang lúc thắc mắc, Bùi Lăng đã nhìn ra manh mối, lạnh lùng lên tiếng:
"Hậu cung can chính, trái với thiên đạo."
"Dù Hoàng hậu nương nương là đích tỷ của Tạ đại nhân, cũng không nên can thiệp vào việc bổ nhiệm triều đình."
Ý của Bùi Lăng là Hoàng hậu đã giúp Tạ Hoài An.
Nhưng nếu không có sự ngầm cho phép của Thiên tử, việc hậu cung điều động trọng thần triều đình là điều không thể.
Từ xưa đến nay, nữ tử cầm binh, không có xiềng xích thế tục, biên giới của dã tâm là thứ không thể đoán trước.
Xem ra nếu tôi không gả đi, Thiên tử đêm về khó an giấc.
Tạ Hoài An ngược lại không hề để tâm, ngay trước mặt Bùi Lăng mà ngoáy tai.
"Quốc sư đại nhân không cha không mẹ, tự nhiên không hiểu được tình cảm ấm áp của sự nuông chiều trong gia đình."
"Nếu thật sự muốn bàn về quy củ thiên đạo, vậy việc Quốc sư vượt quyền ban chỉ thì nên tính thế nào?"
"Ngươi!"
Tạ Hoài An xuất thân là ngôn quan, chỉ vài ba câu đã khiến Bùi Lăng tức đến nghiến răng.
Hắn chẳng thèm quan tâm đối phương còn có lời muốn nói hay không, phẩy phẩy tay:
"Đại nhân nếu đã ban thưởng xong thì về cho."
"Đừng làm phiền ta cùng phu nhân... thưởng trà, ôn chuyện."
Thấy không khí ngày càng căng thẳng, tôi xoa xoa huyệt thái dương.
"Quốc sư đại nhân, xin về cho."
"Ngài có nhìn rõ không, người ta tuyển là ở rể?"
Kiếp trước, tôi buông bỏ trường thương, trả lại binh quyền, nửa đời lãng phí trong nội trạch phủ Quốc sư.
Mài mòn tâm tính trong sự lạnh nhạt của Bùi Lăng và sự cay nghiệt của em gái chàng.
Sống lại một đời, tôi tuyệt đối không đi vào vết xe đổ.
May mắn thay, Tân Môn phồn thịnh, nữ tử không muốn gả xa, người tuyển rể không hề ít.
Vị Liễu thị lang kia không cha không mẹ, tính tình ôn nhu, lại chưa có hôn phối.
Tôi nhờ chú bác dò hỏi rất lâu, mới quyết định chọn chàng ta.
Nhưng Tạ Hoài An thì khác.
Gia thế hắn hiển hách, lại là đích tử, góp vui cái gì chứ?
Tôi không nhịn được hỏi: "Ngươi có biết ở rể là gì không?"
Tạ Hoài An nhún vai, ngồi xuống đình hóng mát với dáng vẻ đường hoàng.
"Biết chứ, con theo họ nàng."
"... Ta không nói cái này."
"Nếu ta cũng theo họ nàng thì hơi khó đấy, phải nghĩ cách thôi."
Không ổn.
Có mười hai phần không ổn.
Nhưng thánh chỉ vàng ròng đã đóng dấu của Trung cung.
Đúng như Tạ Hoài An nói:
"Tô Trảm Nguyệt, nàng không còn cơ hội hối h/ận nữa rồi."
Ngày mười sáu tháng Giêng, hội chợ Cát Cô.
Người người đổ ra đường, xe báu tuần phố.
Mẹ nhất quyết bắt tôi nghỉ phép, cùng Tạ Hoài An ra ngoài ngắm đèn.
Từ khi hôn sự được định đoạt, bà lúc nào cũng tinh thần phấn chấn.
Từ sáng sớm đã sai đủ loại nha hoàn, bà vú ép tôi ngồi trước gương kẻ mày điểm phấn.
Bà đặc biệt chọn một bộ váy lụa màu vàng ngỗng khoác lên người tôi, giày thêu cũng đổi sang cỡ nhỏ hơn.
"Đừng giống như ngày trước trong quân doanh, vội vội vàng vàng, đi đứng hấp tấp."
"Phải biết chậm bước chân lại, chờ đợi Tạ tiểu lang quân."
Tôi bất lực.
Bước chân lớn thì Tạ Hoài An không đuổi kịp sao?
Nhưng chưa kịp phản bác, người đã bị mẹ đẩy ra ngoài cửa.
Đi một mạch đến phố Cổ Y, chân suýt thì phồng rộp.
Có lẽ vì quá không quen, đến cả Tạ Hoài An cũng nhìn ra vẻ chật vật của tôi.
Nhân tiện đi dạo phố, hắn dẫn tôi đến trước cửa tiệm may Thụy Phu Tường, đưa túi tiền cho tôi.
"Xem trí nhớ của ta này, hôm nay ra ngoài lại quên mang theo lễ gặp mặt."
"Hay là nàng vào chọn bộ quần áo đi, coi như tiểu gia ta tạ lỗi."
Không phải tôi không nhìn ra tâm tư của hắn.
Chỉ lạ là, sao Tạ Hoài An lại trở nên chu đáo thế này?
Rõ ràng hồi nhỏ, hắn còn vì ném kén tằm vào hộp sách của tôi mà bị tôi treo ngược lên đá/nh.
Tạ tiểu lang quân phong lưu bị tôi nhìn đến mức ngượng ngùng, trên khuôn mặt thanh tú vương một vệt đỏ khả nghi.
"Nàng rốt cuộc có lấy không?"
Hắn mở quạt xếp, không để tôi tiếp tục nhìn gương mặt đỏ bừng kia.
Tôi hơi ngẩn người, lại thấy thực sự không thoải mái.
"Vậy thì... đa tạ."
Phố Cổ Y cửa hàng san sát, bên cạnh tiệm may còn có tiệm b/án ngọc khí.
Tôi thầm nghĩ, lát nữa chọn một món quà đáp lễ, rồi sẽ bảo Tạ Hoài An đến Thiên Nhất Phường đợi mình.
Ai ngờ vừa bước vào cửa, liền đụng phải Bùi D/ao, em gái của Bùi Lăng.
Trang điểm khác ngày thường quá nhiều, nàng ta cũng không nhận ra tôi ngay.
Chỉ là khi ánh mắt lướt qua eo tôi, liền sáng rực lên:
"Ca ca ta đang chọn quà sinh thần cho Quý phi nương nương."
"Vị cô nương này, ngọc bội của cô có b/án không?"
Nhãn quang nàng ta cũng tốt, nhìn trúng ngay miếng ngọc gia truyền của Quốc công phủ.
Bình thường mẹ chẳng nỡ lấy ra, lần này vì muốn gặp Tạ Hoài An nên mới dặn tôi đeo để giữ thể diện.
Tôi xoay người, tháo khăn che mặt xuống.
"Không b/án."
Bùi D/ao sững sờ, cuối cùng cũng nhận ra tôi.
Kiếp trước, nàng ta và Quý phi Lương Tẩm Nguyệt thân như chị em.
Cho dù đối phương đã nhập cung từ lâu, nàng ta vẫn luôn coi đó là chị dâu.
Mười ba năm vào phủ, nàng ta luôn đem tôi ra so sánh với Quý phi, nhìn đâu cũng thấy ngứa mắt.
Ngay cả A Mãn cũng không được phép gọi một tiếng cô cô.
Lúc này, ánh mắt cô gái nhỏ nhìn tôi thay đổi hoàn toàn.
Nghĩ cũng phải, những lời đồn đại về tôi và Bùi Lăng chắc hẳn đã truyền đến tai nàng ta.
"Tại sao không b/án? Đồ tốt thế này, đeo trên người cô thật là lãng phí."
Tôi không muốn đôi co, bảo chưởng quầy lấy bộ quần áo ra để thử.
Nàng ta đảo mắt, vừa hay nhìn thấy Bùi Lăng bước ra từ nội đường.
"Ca ca huynh nhìn xem, miếng ngọc bội vân nguyệt bên eo nàng ta, hợp với Quý phi nương nương nhất."
Lúc này tôi mới nhớ ra, trong tên của Quý phi nương nương cũng có một chữ "Nguyệt".
Bùi Lăng rõ ràng cũng đã d/ao động.
Nhưng chàng là quân tử, không tiện cư/ớp đoạt công khai.
Chương 12
Chương 10
Chương 14
Chương 3
Chương 15
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook