Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi không cần sự bù đắp của họ, bởi vì tôi không còn n/ợ họ bất cứ điều gì nữa.
“Gia Mộc.”
Lục Vãn Chu bước đến trước mặt tôi, đưa bó hoa hướng dương cho tôi.
“B/ệnh của em đã khỏi rồi, em có thể hiểu anh nói gì, cũng có thể đáp lại anh rồi.”
“Anh có nguyện ý, cùng em làm quen lại từ đầu không?”
Tôi nhìn bó hoa hướng dương tràn đầy sức sống ấy.
Rồi lại nhìn cô thiếu nữ trước mắt này, người đã dùng ba năm, từng nét từng nét một tự đào mình ra khỏi vực thẳm, chỉ để tiến về phía tôi.
Tôi đưa tay, nhận lấy bó hoa.
“Được thôi.”
Tôi khẽ nói.
“Lục Vãn Chu, chào cô, tôi là Phó Gia Mộc.”
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên những cánh hoa rực rỡ.
Lần này, tôi không còn lang thang nơi hoang dã nữa.
Tôi đã tìm thấy mùa xuân rực rỡ của riêng mình.
(Toàn văn hoàn)
Chương 10
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook