Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Được tìm về gia tộc hào môn đã bảy năm, hệ thống lại một lần nữa hiện lên nhiệm vụ mới:
【Hiến tặng trái tim cho đứa con nuôi mắc b/ệnh bạch cầu, phần thưởng: một mẩu xà phòng thừa.】
Tôi nằm trong căn phòng bảo mẫu ẩm thấp, u tối, nhìn dòng chữ này mà suýt nữa thì nôn ra m/áu.
Cuối cùng thì tôi cũng đến cái ngày phải móc tim móc phổi vì một người rồi sao?
Nhưng tôi thật sự không hiểu tại sao hệ thống mà tôi trói buộc lại là loại chuyên bóc l/ột chủ nhân như vậy?
Không làm thì bị xóa sổ, làm rồi thì toàn là rác rưởi.
Bảy năm rồi, tôi ở trong cái hào môn nát này, từng chắn d/ao cho bọn b/ắt c/óc, từng rút tủy, từng chịu gia pháp thay cho tên thiếu gia giả trà xanh kia vô số lần.
Bao nhiêu năm nay, việc chắn tai ương, đổ m/áu cho cả nhà không ai biết là do tôi làm, còn những tội danh như ăn cắp đồ, đẩy người xuống lầu, tôi còn chưa kịp nghĩ đến thì đã bị chụp mũ lên đầu.
Nhiệm vụ trừu tượng thì tôi nhịn, quan trọng là phần thưởng cũng là đồ bỏ đi.
Băng cá nhân dính bùn, tờ quảng cáo hết hạn ba năm, giẻ lau bẩn, cốc nước vỡ, đoạn dây thừng c/ụt.
Lần vô lý nhất là tôi quỳ suốt một ngày một đêm trong tuyết để tìm th/uốc cho chị gái, phần thưởng là một cái vỏ lon rỗng bị giẫm bẹp.
Cho đến hôm nay, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện dòng chữ.
【Không phải chứ, nam chính này bị làm sao vậy? Mang theo hệ thống Long Ngạo Thiên mà lại thảm hại đến mức này sao?】
Tôi sững sờ trong giây lát.
“Không phải hệ thống thiếu gia thật thảm thương, cứ hiến dâng là có thưởng sao?!”
......
Một tiếng “rầm” thật lớn, cánh cửa gỗ cũ nát của phòng bảo mẫu bị người ta đạp văng.
Cố Minh Uyên đứng ở cửa, nhìn xuống tôi đang co quắp trên chiếc giường gỗ.
“Cố Dật Hành, kết quả đối chiếu đã có rồi.”
“Sáng mai đến b/ệnh viện, chuẩn bị lên bàn mổ.”
Cô ta ném tờ giấy kết quả đối chiếu nhẹ bẫng vào mặt tôi.
Cạnh tờ giấy rạ/ch rá/ch đuôi mắt tôi, rỉ ra một giọt m/áu.
Tôi không lau vết m/áu, cũng không nhìn tờ báo cáo dưới đất.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm cô ta, bình tĩnh hỏi:
“Lấy tim đi, tôi sẽ ch*t, đúng không?”
Cố Minh Uyên nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“B/ệnh bạch cầu của Yến Thanh dẫn đến suy tim, bác sĩ nói chỉ có tim của mày mới c/ứu được nó.”
“Nhà họ Cố đón mày về nuôi bảy năm nay, đây là thứ mày n/ợ nó.”
Tôi gi/ận quá hóa cười, ngồi dậy từ chiếc giường gỗ cứng.
“Tôi n/ợ nó?”
“Bảy năm trước khi tôi được các người đón về, cơ thể đang khỏe mạnh đã bị rút tủy ba lần.”
“Bây giờ còn muốn lấy cả tim của tôi?”
Cố Minh Uyên cười khẩy, đ/á văng cái cốc nước vỡ đầu giường tôi.
Đó là phần thưởng nhiệm vụ hệ thống cho tôi từ một năm trước.
Cái cốc lăn hai vòng trên mặt đất rồi vỡ tan tành.
“Cái mạng rẻ rúng của mày mà đổi được cho Yến Thanh sống tốt, đó là phúc của mày.”
“Đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ gì, mày muốn kéo dài thời gian không chịu ký tên à?”
Ngoài cửa truyền đến tiếng nức nở cố tình kìm nén.
Cố Yến Thanh mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, được bố tôi dìu đi tới.
Cậu ta sắc mặt tái nhợt, hốc mắt đỏ hoe, nhìn như gió thổi là đổ.
“Chị, chị đừng ép anh trai.”
“Em biết anh không thích em chiếm mất vị trí của anh suốt bảy năm qua.”
“Mệnh em không tốt, căn b/ệnh này là do em đáng đời, em thà ch*t chứ không muốn lấy tim của anh trai.”
Cố Yến Thanh vừa nói vừa yếu ớt dựa vào lòng bố tôi, nước mắt rơi lã chã.
“Em đều nghĩ xong cả rồi, đợi em ch*t, em sẽ rải tro cốt xuống biển, tuyệt đối không làm chướng mắt anh trai.”
Cậu ta càng nói vậy, sắc mặt Cố Minh Uyên càng trở nên xanh mét.
Bố tôi đ/au lòng đến rơi nước mắt, quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt như chứa đầy th/uốc đ/ộc.
“Cố Dật Hành, em trai mày đã b/ệnh đến mức này rồi, rốt cuộc mày còn chút lương tâm nào không!”
“Sớm biết mày là loại sói mắt trắng m/áu lạnh như vậy, tao thà không sinh ra mày còn hơn!”
Tôi nhìn cảnh cha hiền con thảo này mà cảm thấy dạ dày cuộn lên từng đợt.
Lương tâm ư?
Bảy năm trước, tôi hân hoan được đón về ngôi nhà này.
Cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể cảm nhận được tình thân.
Nhưng ngay ngày đầu tiên trở về, Cố Yến Thanh đã cố tình ngã xuống cầu thang.
Cậu ta nằm trên đất đầy m/áu, chỉ tay vào tôi khóc:
“Anh ơi, xin lỗi, em không cố ý làm anh gi/ận đâu...”
Cả nhà không cho tôi dù chỉ một cơ hội giải thích, Cố Minh Uyên t/át thẳng vào mặt tôi, đ/á tôi xuống tầng hầm.
Cũng chính ngày hôm đó, trong đầu tôi lần đầu tiên vang lên âm thanh máy móc lạnh lẽo.
【Trói buộc hệ thống hiến dâng Long Ngạo Thiên.】
【Nhiệm vụ mới: Đứng ra chịu tội thay thiếu gia giả và nhịn đói ba ngày.】
【Phần thưởng: Một chiếc giẻ lau bẩn. Hình ph/ạt thất bại: Xóa sổ tại chỗ.】
Tôi cứ tưởng đó chỉ là sự khởi đầu, không ngờ đó lại là màn dạo đầu cho bảy năm địa ngục.
“Anh ơi, anh nói gì đi chứ...”
Giọng nói của Cố Yến Thanh kéo tôi trở về thực tại.
Cậu ta cẩn trọng bước đến trước mặt tôi, đưa tay định níu lấy vạt áo tôi.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook