Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
16/09/2026 21:41
Dưới ánh mắt ngưỡng m/ộ của mọi người, chúng tôi cùng bước xuống cầu thang.
Nửa năm qua, những kẻ gh/en ăn tức ở trong nhóm quản gia không còn xuất hiện nữa.
Nghe nói vì đắc tội với cả Tập đoàn Cố thị và Khương thị, họ đã hoàn toàn không thể trụ lại trong ngành này.
Còn ả Hạ Triều Dương từng coi trời bằng vung, bị chị cả Khương Chước Hoa của tôi đày thẳng đến khu mỏ xa xôi nhất ở Nam Mỹ.
Nghe bảo mỗi ngày ả đều phải cùng công nhân đào khoai tây, đến cả một bộ vest nữ tử tế cũng chẳng có mà mặc.
Còn về phía Lý Tử C/âm, nghe nói vì lén ăn đồ thừa của khách trong nhà hàng ở Châu Phi mà bị trừ nửa tháng lương, hiện tại đang khổ luyện tiếng địa phương để lấy lòng ông chủ nhà hàng.
Mọi thứ đều đã đi vào quỹ đạo.
Người nhà họ Cố vẫn đối xử với tôi cực kỳ tốt.
Chỉ có điều, tôi đã từ một "quản gia được nuông chiều" biến thành "tương lai con rể nhà họ Cố được cưng lên tận trời".
"Đang nghĩ gì thế?"
Cố Phán Hề nghiêng đầu, hơi thở ấm áp phả vào bên tai tôi.
Cô ấy cầm một ly sữa ấm, cực kỳ tự nhiên nhét vào tay tôi.
Tôi cầm lấy ly thủy tinh, cảm nhận độ ấm truyền từ lòng bàn tay, quay sang nhìn cô ấy.
"Đang nghĩ."
Tôi uống một ngụm sữa, li/ếm li/ếm môi.
"Làm quản gia thì không thể làm nữa rồi."
"Nhưng làm con rể nhà họ Cố các người, thì cũng có thể cân nhắc một chút."
Cố Phán Hề sững người một chút.
Ngay sau đó, một nụ cười rạng rỡ nở bừng trên gương mặt cô ấy.
Cô ấy vươn tay ôm lấy eo tôi, dưới ánh đèn rực rỡ, cúi đầu hôn xuống.
"Là vinh hạnh của em, đại thiếu gia."
(Hết)
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook