Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cách đó không xa, cửa phòng hòa giải đang mở.
Tống Uyển Như và Quý Minh Viễn đang ngồi bên trong, sụt sùi lau nước mắt với một cảnh sát khác.
“Đồng chí cảnh sát, đây thực sự là hiểu lầm.”
Quý Minh Viễn khóc lóc, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Chúng tôi chỉ là người nhà bình thường muốn xem mắt cho con trai thôi. Thằng bé tính tình bướng bỉnh, đang gi/ận dỗi với chúng tôi đấy. Giam giữ trái pháp luật cái gì chứ, làm gì có cha mẹ nào giam giữ con ruột của mình?”
Tống Uyển Như ngồi bên cạnh cười lấy lòng.
“Đúng đúng đúng, chỉ là mâu thuẫn gia đình thôi. Sính lễ cũng nhận rồi, họ hàng bạn bè cũng báo tin cả rồi. Giờ nó đòi hủy hôn, chúng tôi biết giấu mặt vào đâu. Nên mới muốn dọa nó một chút.”
Viên cảnh sát hòa giải cau mày.
“Dọa? Dùng dây thừng trói lại, ném người vào xe van, đây cũng gọi là dọa sao? Vết thương trên cổ tay cậu thanh niên kia là sao?”
“Đó là do nó tự ý bất cẩn làm xước thôi!”
Tống Uyển Như vội vàng giải thích.
“Chúng tôi còn băng bó cho nó đấy chứ. Đồng chí cảnh sát, anh cứ để chúng tôi đưa nó về đi. X/ấu chàng hổ ai, chuyện trong nhà không nên mang ra ngoài.”
Tôi dựa vào lưng ghế, nghe họ biện bạch.
Mỗi câu mỗi chữ đều là trắng trợn đổi trắng thay đen.
Mỗi câu mỗi chữ đều đang cố gắng kéo tôi trở lại cái vũng bùn đó.
Phó Nam Tinh cầm vài tờ giấy đi từ cuối hành lang lại.
Cô liếc nhìn hướng phòng hòa giải rồi bước đến trước mặt tôi.
“Đỡ hơn chút nào chưa?”
“Ừ.”
Tôi kéo ch/ặt chiếc áo khoác của cô hơn một chút.
“Cảm ơn cô Phó.”
“Mẩu giấy cầu c/ứu của cậu được một công nhân vệ sinh nhặt được, giao cho đồn cảnh sát. Lúc tôi dẫn người qua đó thì vừa vặn bắt gặp họ đang lôi cậu lên xe.”
Cô đưa tờ giấy trên tay cho tôi.
“Đây là lời khai của mấy gã mặc vest đen đó. Chúng đã khai nhận là chịu sự chỉ đạo của Tiền Ngọc Lan, dùng cậu để gán n/ợ khoản n/ợ bài bạc tám triệu tệ kia. Đây có thể coi là bằng chứng sơ bộ cho hành vi m/ua b/án người.”
Tôi nhìn những tờ khai có in dấu vân tay đỏ chót.
Tay vô thức nắm ch/ặt lại.
“Còn Tiền Ngọc Lan thì sao?”
“Tiền Ngọc Lan liên quan đến nhiều vụ cho v/ay nặng lãi và giam giữ trái pháp luật, chúng tôi đang triển khai kế hoạch bắt giữ.”
Phó Nam Tinh kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước mặt tôi.
“Vấn đề hiện tại là cha mẹ cậu.”
Cô chỉ tay về phía phòng hòa giải.
“Họ khăng khăng đó là mâu thuẫn gia đình, ép hôn. Theo quy định pháp luật hiện hành, nếu đương sự không truy c/ứu, rất khó để buộc tội họ giam giữ trái pháp luật.”
“Họ không phải cha mẹ tôi.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Tôi muốn truy c/ứu.”
Phó Nam Tinh nhìn tôi hai giây, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.
“Được. Chỉ cần cậu kiên trì, chúng tôi có thể lập án điều tra. Nhưng...”
Cô ngập ngừng một chút.
“Cậu còn có thể quay về cái nhà đó không?”
“Cái nhà đó từ lâu đã không còn chỗ cho tôi nữa rồi.”
Tôi đứng dậy, cởi chiếc áo cảnh phục của cô ra, gấp gọn đặt lên ghế.
“Tôi muốn xin lệnh bảo vệ an toàn cá nhân.”
Phó Nam Tinh gật đầu, dẫn tôi bước về phía phòng hòa giải.
Tống Uyển Như và Quý Minh Viễn thấy tôi bước vào liền đứng dậy ngay lập tức.
“Ngôn Xuyên à, con mau nói rõ với đồng chí cảnh sát đi, chúng ta về nhà thôi.”
Quý Minh Viễn vươn tay định kéo tôi.
Tôi nghiêng người né tránh.
“Đồng chí cảnh sát, tôi muốn báo án.”
Tôi nhìn viên cảnh sát hòa giải, giọng nói rõ ràng và kiên định.
“Tống Uyển Như và Quý Minh Viễn, cấu kết với phần tử xã hội đen Tiền Ngọc Lan, âm mưu m/ua b/án người trái pháp luật để gán n/ợ. Trong thời gian đó, họ tịch thu phương tiện liên lạc, đóng kín cửa sổ, thực hiện hành vi giam giữ trái pháp luật đối với tôi suốt bốn mươi tám giờ.”
Phòng hòa giải lập tức im phăng phắc.
Mặt Tống Uyển Như đỏ bừng lên trong tích tắc.
“Quý Ngôn Xuyên! Đồ s/úc si/nh! Mày dám tố cáo cả mẹ mình à?”
Bà ta giơ tay định đá/nh tôi.
Phó Nam Tinh bước lên một bước, chắn trước mặt tôi, túm lấy cổ tay Tống Uyển Như.
Bẻ ngược ra sau.
Tống Uyển Như đ/au đớn kêu thét lên, bị ấn mạnh xuống bàn.
“Đây là đồn cảnh sát.”
Giọng Phó Nam Tinh lạnh lùng.
“Trước mặt cảnh sát mà còn dám ra tay sao?”
Quý Minh Viễn sợ đến mức ngồi bệt xuống ghế, gào khóc thảm thiết.
“Nghiệp chướng mà! Sao tao lại sinh ra loại bạch nhãn lang như mày chứ! Mày là muốn tống mẹ mày vào tù đấy à!”
“Là chính hai người muốn tống tôi vào địa ngục trước.”
Tôi nhìn xuống họ từ trên cao.
“Tám triệu đó, hai người tự nghĩ cách đi. Căn nhà đứng tên hai người đó, tôi cũng sẽ không trả thêm một xu tiền v/ay nào nữa. Hai người không phải thích Quý Vân Chu sao? Hãy để nó nuôi hai người lúc tuổi già đi.”
Tôi quay người, nói với viên cảnh sát hòa giải.
“Tôi không chấp nhận bất kỳ sự hòa giải nào.”
Ký xong mọi biên bản và đơn xin lệnh bảo vệ.
Đã là rạng sáng.
Tôi bước ra khỏi cửa đồn cảnh sát.
Gió đêm rất lạnh, thổi vào người buốt giá.
Trên người tôi chỉ có bộ Đường trang rẻ tiền mặc ngoài và bộ đồ ngủ nhăn nhúm bên trong.
Điện thoại và giấy tờ vẫn còn ở cái nhà đó, nhưng tôi không muốn quay lại lấy nữa.
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook