Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đính hôn năm thứ năm, Bùi Tự cuối cùng cũng đồng ý cho tôi một đám cưới.
Đêm trước ngày cưới, anh ấy lại đem toàn bộ hội trường chính, váy cưới và sơ đồ chỗ ngồi khách mời mà tôi tự tay thiết kế, cho “bạch nguyệt quang” vừa về nước mượn.
“Cha cô ấy b/ệnh nặng, chỉ muốn nhìn con gái xuất giá. Chúng ta đổi ngày là được.”
Anh nói một cách nhẹ tênh, thậm chí còn bảo tôi ở lại điều phối quy trình giúp họ.
Tôi không khóc, cũng không làm lo/ạn.
Tôi tháo bảng tên Tổng thiết kế trên ngựk xuống, gửi đi email cuối cùng cho bên phía đơn vị tổ chức.
“Hủy bỏ toàn bộ quyền sử dụng thiết kế vào ngày mai, chấm dứt liên danh thương hiệu cưới Bùi thị.”
Anh tưởng tôi chỉ đang gi/ận dỗi.
Cho đến ngày hôm sau, ba trăm khách mời có mặt, đèn vụt tắt, màn hình chính hiện lên thông báo chấm dứt bản quyền, còn tôi dẫn theo cả đội ngũ rời đi.
Khoảnh khắc đó, anh mới biết.
Thứ bị hủy bỏ chưa bao giờ chỉ là một đám cưới.
Mà còn là tất cả bằng chứng cho thấy tôi đã yêu anh suốt mười năm.
......
Đêm trước ngày cưới, tôi đứng giữa sảnh tiệc, kiểm tra lại ánh sáng lần cuối.
Trên màn hình chính là vòm trời đầy sao mà tôi đã vẽ trong sáu tháng.
Mười hai cụm hoa cơ khí chậm rãi nở rộ dọc theo sân khấu, con đường ở giữa mang tên “Mười năm”.
Từ khi tôi gặp Bùi Tự năm mười chín tuổi, cho đến khi gả cho anh năm hai mươi chín tuổi, mỗi một bóng đèn đều tương ứng với một đoạn hồi ức.
Trợ lý đưa bộ đàm cho tôi.
“Cô Văn, chú rể đến rồi.”
Tôi quay người lại, nhưng thứ đầu tiên đ/ập vào mắt là Nguyễn Thanh Hòa trong chiếc váy trắng.
Bùi Tự che chở cô ta đi qua khu vực thi công, lòng bàn tay luôn đặt sau eo cô ta, sợ cô ta va phải các thiết bị qua lại.
Đó là cử chỉ mà trước đây anh chỉ dành cho mình tôi.
“Tri Ý.”
Anh đi đến trước mặt tôi, giọng điệu bình thản như thể đang thông báo một cuộc họp bình thường.
“Đám cưới ngày mai hủy trước nhé.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Chỉ còn mười một tiếng nữa là đến giờ cử hành hôn lễ, ba trăm khách mời đã nhận phòng khách sạn, cha mẹ tôi cũng đã từ nơi khác đến.
“Lý do.”
Nguyễn Thanh Hòa đỏ mắt lên tiếng: “Cô Văn, xin lỗi. Cha tôi bị u/ng t/hư giai đoạn cuối, bác sĩ nói không qua nổi tháng này. Tâm nguyện lớn nhất của ông ấy là được nhìn thấy tôi mặc váy cưới một lần.”
Cô ta nhìn về phía sân khấu chính.
“Bùi Tự nói, sau này hai người còn nhiều cơ hội.”
Tôi nhìn chằm chằm Bùi Tự.
“Vậy thì sao?”
“Nhường ngày mai cho Thanh Hòa.” Anh nói, “Khách mời không cần đổi, quy trình cũng không cần đổi. Bên ngoài cứ nói là dự án đặc biệt của thương hiệu, em ở lại kiểm soát hiện trường.”
Đám cưới mà tôi mất sáu tháng chuẩn bị, bị anh coi như một món đồ có thể tùy tiện cho mượn.
Tôi hỏi tiếp: “Còn váy cưới thì sao?”
Nguyễn Thanh Hòa khẽ nói: “Số đo của tôi gần giống cô. Bùi Tự đã bảo người mang đi sửa eo rồi.”
Chút hơi ấm cuối cùng trong lồng ngựk tôi cũng lạnh buốt theo.
Mười tám nghìn viên ngọc trên chiếc váy cưới đó là do tôi và mẹ từng viên một chọn lựa.
Bùi Tự thấy tôi không nói gì, giữa mày hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.
“Chỉ là làm nghi thức thôi. Em vốn dĩ hiểu chuyện, đừng so đo vào lúc này.”
“Được.”
Tôi tháo bảng tên Tổng thiết kế trên ngựk xuống, đặt vào lòng bàn tay anh.
“Ngày mai cứ để cô ấy mặc.”
Sắc mặt Bùi Tự giãn ra.
Anh không biết rằng, chiếc váy cưới đó, sân khấu này và toàn bộ hệ thống hình ảnh đều thuộc bản quyền của studio cá nhân tôi.
Tôi bước vào phòng điều khiển, gửi email cho bộ phận pháp lý.
“Từ không giờ, hủy bỏ toàn bộ quyền sử dụng.”
Vừa nhấn gửi, người phụ trách địa điểm đã gọi điện đến.
“Cô Văn, Tổng giám đốc Bùi vừa yêu cầu đổi tên cô dâu thành Nguyễn Thanh Hòa. Cô chắc chắn muốn chấm dứt hợp tác chứ?”
Tôi nhìn hai người đang ôm nhau ngoài cửa kính.
“Chắc chắn.”
“Ngoài ra, bốn triệu tám trăm sáu mươi nghìn tệ chi phí tôi đã ứng trước, tối nay đóng băng và truy thu toàn bộ.”
Người phụ trách nhắc nhở tôi, sau khi rút quyền, hiện trường chỉ có thể giữ lại bàn ghế của khách sạn, ngay cả hoa văn hình sao trên bao bì thực đơn cũng phải gỡ bỏ.
“Gỡ hết.”
Thứ tôi tự tay vẽ ra, thà quay về trạng thái trống rỗng, cũng không thể để họ dùng để chứng minh tình yêu.
Tôi lại gửi thư cho xưởng váy cưới. Váy cưới tạm để lại khách sạn làm bằng chứng, nhưng Nguyễn Thanh Hòa không có quyền công khai trưng bày, càng không được sử dụng cho phát sóng thương mại.
Trong danh sách gửi kèm email, lần đầu tiên tôi xóa tên Bùi Tự đi.
Sáu tháng qua, bất cứ quyết định nào tôi cũng quen chờ anh x/ác nhận. Lần này, tôi không chờ nữa.
Khi tôi rời khỏi khách sạn, Bùi Tự đuổi theo.
“Em đi đâu?”
“Về nhà thu dọn đồ đạc.”
Anh nắm lấy cổ tay tôi.
“Tri Ý, anh biết em chịu ủy khuất. Nhưng cha Thanh Hòa b/ệnh nguy kịch, đây là tâm nguyện cuối cùng liên quan đến mạng người.”
“Cô ta không có chú rể sao?”
Bùi Tự im lặng một lát.
Vị hôn phu của Nguyễn Thanh Hòa ở nước ngoài, hai người đã chia tay ba tháng trước. Cô ta muốn cha yên lòng nên cần một người đàn ông đàng hoàng, đáng tin cậy phối hợp.
Mà Bùi Tự, chính là người cô ta đích thân chọn.
“Chỉ là diễn kịch thôi.” Anh nói, “Ngày mai kết thúc, anh sẽ giải thích với mọi người.”
Tôi ngước mắt nhìn anh.
“Bao gồm cả việc trao nhẫn, ôm hôn và thề nguyện?”
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 11
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook