Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
16/09/2026 20:38
Tổ ấm nhỏ của chúng tôi không lớn, căn hộ cũ rộng chừng bảy mươi mét vuông, tiền đặt cọc là do bố mẹ chồng vét sạch vốn liếng gom góp lại, còn khoản v/ay thì tôi và Trần Lỗi cùng nhau trả. Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ghi tên cả tôi và Trần Lỗi. Lúc đó mẹ chồng nói, Tình Tình gả vào đây, không thể để con bé không có gì bảo đảm, nhất định phải thêm tên nó vào sổ đỏ.
Lời này đã khiến lòng tôi ấm áp suốt một thời gian dài.
Vì thế bao năm qua, tôi từ tận đáy lòng luôn coi bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ của mình mà đối đãi.
Mẹ chồng, bà Trương Quế Phân, năm mươi bốn tuổi, trước khi nghỉ hưu đã làm việc cả đời tại xưởng dệt, lương hưu không cao, mỗi tháng hơn hai nghìn một chút. Bố chồng mất sớm, từ lúc Trần Lỗi còn học cấp ba ông đã không còn nữa. Mẹ chồng một mình nuôi Trần Lỗi khôn lớn, chu cấp cho anh học xong cao đẳng, rồi lại lo liệu cưới vợ cho anh. Bà cả đời quen tiết kiệm, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, chiếc áo khoác hoa nhí trên người giặt đến bạc màu cũng chẳng nỡ vứt đi.
Tôi thấy thương bà.
Ngày thường hầm sườn, kho cá, tôi luôn múc ra một nửa mang sang cho mẹ chồng. Mỗi dịp lễ tết, m/ua sắm đồ đạc cho người lớn hai bên, phần của mẹ chồng luôn chỉ có hơn chứ không bao giờ kém. Mùa đông năm ngoái lạnh buốt, thấy điều hòa cũ trong phòng mẹ chồng không còn làm ấm được nữa, tôi không nói hai lời, v/ay mượn bạn thân ở tiệm hoa là Chu Nghiên một ít tiền, đổi cho bà một chiếc mới.
Mẹ chồng nắm lấy tay tôi, vành mắt đỏ hoe, nói tôi còn thân hơn cả con gái ruột.
Tôi cười bảo, người một nhà thì không nói hai lời.
Sự tốt bụng này không phải là diễn, mà là chân tình thực ý. Sự giáo dục mà tôi nhận được từ nhỏ là, đã gả cho người ta thì phải coi gia đình chồng như gia đình mình. Mẹ chồng không dễ dàng gì, một mình nuôi con khôn lớn, chịu bao nhiêu khổ cực, tôi làm con dâu, quan tâm hơn một chút, gánh vác hơn một chút là điều nên làm.
Với cuộc hôn nhân cùng Trần Lỗi, tôi cũng luôn dốc lòng vun vén.
Anh làm việc vất vả, tôi chưa bao giờ để anh phải bận tâm quá nhiều chuyện trong nhà. Việc nhà tôi bao thầu gần hết, giặt giũ cơm nước, quét dọn vệ sinh, chỉ cần tôi ở nhà thì chưa bao giờ để anh phải đụng tay. Có đôi khi anh thấy áy náy, tranh phần rửa bát, tôi lại cười anh: "Anh rửa không sạch đâu, để em làm cho."
Thực ra làm gì có chuyện rửa không sạch, tôi chỉ muốn để anh nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.
Chi tiêu hàng ngày trong nhà, chúng tôi chưa bao giờ phân chia rạ/ch ròi. Mỗi tháng anh nhận lương, giữ lại một phần làm tiền tiêu vặt và ngoại giao, số còn lại chuyển cho tôi, bảo là chi phí chung của gia đình. Tôi cũng chưa bao giờ kiểm tra tài khoản hay xem điện thoại của anh. Vợ chồng với nhau, quý ở sự tin tưởng, tôi luôn nghĩ như vậy.
Có đôi khi cô bạn thân Chu Nghiên bảo tôi quá ngốc, nói rằng thời đại này có nhà nào mà vợ không quản lý tiền bạc đâu, đằng này đến cả việc chồng ki/ếm được bao nhiêu tiền mà cậu cũng m/ập mờ không rõ.
Tôi luôn cười bảo: "Vợ chồng sống với nhau, nếu đến chút tin tưởng này mà không có thì mệt mỏi lắm."
Tôi thực sự cảm thấy Trần Lỗi không phải là kiểu người biết giấu giếm tâm tư.
Anh thật thà, vụng về, không biết nói lời đường mật, nhưng sống rất thực tế. Ngày nào tan làm cũng về nhà đúng giờ, chưa bao giờ ra ngoài chơi bời lêu lổng. Trong túi có mười đồng, cũng có thể tiết kiệm tám đồng để m/ua trái cây cho tôi. Người đàn ông như vậy, tôi có gì mà không yên tâm chứ?
Còn về chút túng thiếu trong cuộc sống, tôi chưa bao giờ để tâm.
Tôi nghĩ, chỉ cần hai người đối đãi chân thành, không giấu giếm nhau điều gì, thì cuộc sống luôn có mục tiêu để phấn đấu. Tiền nhiều thì tiêu nhiều, tiền ít thì tiêu ít, quan trọng nhất là lòng cùng hướng về một phía, sức cùng góp một nơi.
Trần Lỗi cũng luôn nói, vợ à, chúng ta cứ từ từ, sau này nhất định sẽ tốt hơn.
Tôi đã tin.
Vì thế suốt bốn năm qua, tôi chắt chiu tiết kiệm, tính toán chi li, tiêu từng đồng tiền trong nhà vào đúng chỗ. Khi siêu thị có chương trình khuyến mãi thì tranh thủ m/ua đồ dùng hàng ngày, khi chợ sắp tan mới đi m/ua rau giảm giá, quần áo giày dép của bản thân chỉ m/ua khi chuyển mùa thanh lý. Tôi không thấy khổ, ngược lại còn thấy đó là hương vị của cuộc sống.
Mỗi lần mang đồ sang cho mẹ chồng, đưa bà đi khám sức khỏe, giúp bà quản lý sổ sách lương hưu, tôi đều làm rất tỉ mỉ, cam tâm tình nguyện. Mẹ chồng không biết dùng ngân hàng di động, tôi cầm tay chỉ việc, dạy không được thì đơn giản là làm thay tất cả. Mỗi một khoản chi tôi đều ghi chép vào cuốn sổ nhỏ, thu bao nhiêu, rút bao nhiêu, còn lại bao nhiêu, đều rành mạch, rõ ràng.
Mẹ chồng luôn nói với hàng xóm, bà đã tu tâm tích đức từ kiếp trước mới cưới được cô con dâu tốt như tôi.
Tôi nghe xong chỉ cười, trong lòng ấm áp.
Trong nhận thức của tôi, sự hòa thuận của một gia đình dựa vào việc mỗi thành viên đều sống thẳng thắn, chân thành. Bạn đối tốt với tôi, tôi đương nhiên sẽ đối tốt với bạn gấp bội. Bạn tin tưởng tôi, tôi nhất định sẽ không phụ lòng tin của bạn.
Bốn năm qua, tôi đã sống như thế đấy.
Thẳng thắn, chân thành, toàn tâm toàn ý.
Tôi cứ ngỡ, mình đã làm đến mức này thì hôn nhân chắc chắn sẽ không có vấn đề gì lớn.
Tôi cứ ngỡ, sổ sách của mẹ chồng tôi quản lý rõ ràng, nhân cách của chồng tôi đã nắm trong lòng bàn tay, thì gia đình này sẽ cứ mãi bình yên như vậy.
Nhưng cho đến ngày đó trước quầy ngân hàng, câu nhắc nhở nhẹ bẫng của nhân viên quầy giáng xuống, tôi mới phát hiện ra, tất cả những gì tôi tưởng chỉ là ảo tưởng đơn phương của chính mình.
Tôi cứ tưởng lấy chân thành đổi lấy sự hòa thuận, nào ngờ hôn nhân sớm đã ẩn chứa những con sóng ngầm.
Đằng sau những dòng tiền mà tôi chưa từng phát hiện ấy, rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu chuyện mà tôi không hề hay biết, lúc đó tôi vẫn chưa hề hay biết.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook