Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
16/09/2026 16:39
Cuối tuần đó trôi qua như ngâm trong nước ấm, không lạnh cũng chẳng nóng, nhưng cả người cứ thấy bứt rứt không yên. Chiều Chủ nhật, Trần Lãng nói đi siêu thị, hỏi tôi có muốn đi cùng không. Tôi bảo đi. Chúng tôi đẩy xe hàng đi giữa các kệ, anh chọn đồ, tôi đi theo, thỉnh thoảng hỏi anh m/ua nước tương loại nào, anh bảo cứ m/ua loại vẫn hay ăn. Cả quá trình khách sáo đến mức không giống vợ chồng, mà như bạn cùng phòng thuê chung.
Buổi tối, anh chủ động ôm tôi, tay vòng qua eo, cằm gác lên vai tôi. Tôi cảm nhận được hơi thở của anh phả vào gáy mình, ấm nóng, hơi dồn dập. Tôi muốn xoay người xem biểu cảm của anh, nhưng anh ôm ch/ặt lấy tôi, không cho tôi cử động.
"Đừng động, cứ thế này đi." Anh nói.
Tôi không động nữa. Tay anh dần siết ch/ặt trên eo tôi, các khớp ngón tay hằn lên xươ/ng sườn, hơi đ/au. Nhưng tôi không lên tiếng, cứ để anh ôm như vậy. Đèn đường ngoài cửa sổ chiếu qua khe rèm, đổ một vệt sáng dài trên trần nhà, trông như một vết nứt phát sáng.
Tôi nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh nồi cháo bị hắt vào đêm đó, trứng bắc thảo màu xám xanh loang ra trên gạch trắng, hơi nóng cuộn thành từng làn sương m/ù trong không trung, những hạt gạo vương trên lông mi lão Chu, anh ấy nói "Cháo, ngon thật".
Anh ấy không biết, nồi cháo đó anh ấy chưa kịp uống lấy một ngụm.
Chương 4: Con phố dài
Tuần tiếp theo trôi qua như một chiếc máy ghi âm bị kẹt băng, lặp đi lặp lại cùng một giai điệu. Tôi vẫn đi làm, vẫn họp hành, viết kế hoạch, sửa bản thảo, vẫn ăn trưa tán gẫu với đồng nghiệp như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng chỉ mình tôi biết, nơi lồng ngựk có thứ gì đó đang nghẹn lại, mỗi khi thở đều cảm thấy hơi không xuống được tận đáy.
Trần Lãng cũng vậy. Anh vẫn tăng ca, ngày càng về muộn hơn. Thứ Tư hôm đó, tôi đợi đến gần mười hai giờ, nhắn tin hỏi anh mấy giờ về, anh cách nửa tiếng sau mới trả lời: "Sắp về". Cái "sắp về" đó tôi lại đợi thêm một tiếng nữa.
Lúc anh vào cửa, tôi vẫn chưa ngủ, ngồi trên ghế sofa phòng khách lật tạp chí, thực ra chẳng đọc vào chữ nào. Anh thay giày, nhìn thấy đèn phòng khách vẫn sáng, khựng lại một chút rồi nói: "Vẫn chưa ngủ à?"
"Đợi anh."
"Không cần đợi đâu, anh tăng ca là thế đấy, không có giờ giấc cố định."
Anh treo áo khoác ở lối vào, đi tới ngồi xuống cạnh tôi. Lò xo ghế sofa phát ra tiếng kêu kẽo kẹt khe khẽ vì sức nặng của anh. Chúng tôi im lặng ngồi cạnh nhau, chiếc đồng hồ điện tử trên kệ tivi nhảy một cái, hiển thị 00:37.
"Trần Lãng." Tôi gọi anh.
"Ừ."
"Có thể lão Chu gặp chuyện rồi."
Ngón tay anh khẽ động, đặt trên đầu gối mà không đáp lời.
"Anh ấy chưa bao giờ chạy đến tìm em vào nửa đêm, mười năm nay chưa từng có. Chắc chắn anh ấy đã gặp phải chuyện gì đó, một chướng ngại vật không thể vượt qua, mới làm như vậy." Tôi nghiêng đầu nhìn anh, ánh đèn đổ lên khuôn mặt anh những đường nét nửa sáng nửa tối, "Anh ấy là bạn em, người bạn tốt nhất. Em không thể không quan tâm đến anh ấy."
Trần Lãng im lặng rất lâu. Đồng hồ điện tử trên kệ tivi lại nhảy một cái, 00:38. Màn đêm ngoài cửa sổ đặc quánh không tan, đến cả ánh đèn của tòa nhà đối diện cũng chẳng thấy được mấy ngọn.
"Anh biết anh ta là bạn em." Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng rất chậm, "Anh biết hai người quen nhau mười năm, quen từ hồi đại học. Ngày cưới anh ta chụp ảnh, lúc chúc rư/ợu anh ta cụng ly với em, anh đều nhớ cả."
"Vậy tại sao anh--"
"Anh chỉ là không nhịn được." Anh quay đầu nhìn tôi, trong mắt có tia m/áu, không biết là do tăng ca thức đêm hay vì lý do nào khác, "Anh biết anh ta là bạn em, nhưng anh không nhịn được. Anh nhìn thấy dáng vẻ em nấu cháo cho anh ta, em đeo cái tạp dề đó, thái gừng, rắc hành, những động tác đó khi ở bên anh em chưa từng làm."
Tôi sững người.
"Em từng nấu cơm cho anh, anh biết, em nấu rất ngon. Nhưng khi em nấu những món đó thì khác, em chỉ đang 'nấu cơm', còn khi em nấu cháo cho anh ta, anh nhìn ra được, em đang 'chăm sóc'." Anh nhấn mạnh hai chữ cuối, như thể đang lôi thứ gì đó ra từ trong cơ thể mình, "Cái đó không giống nhau, anh phân biệt được."
"Đó chỉ là vì lúc đó anh ấy cần--"
"Vậy nếu có ngày anh cần thì sao?" Anh ngắt lời tôi, giọng không cao nhưng mỗi chữ đều như được đo bằng thước, "Nếu anh cần em vào nửa đêm, em cũng sẽ làm như vậy sao? Đeo tạp dề, thái gừng, rắc hành, bưng đến trước mặt anh?"
"Tất nhiên là có rồi, anh là chồng em mà."
"Nhưng em chưa từng làm thế."
Lời anh nói như một cây kim, lúc đ/âm vào không thấy đ/au, nhưng mảnh và sâu. Tôi há miệng, nhận ra mình chẳng thể phản bác được gì. Bởi vì chúng tôi ở bên nhau lâu như vậy, mỗi khi anh tăng ca về muộn, tôi cùng lắm chỉ hâm lại sữa hoặc nấu bát sủi cảo đông lạnh. Khi anh cảm sốt, tôi rót nước tìm th/uốc, nhưng quả thực chưa từng nghĩ đến việc nấu một nồi cháo cho anh, tỉ mẩn thái gừng, ướp th!t, ngồi canh nồi cháo sôi ùng ục.
Những việc đó dường như tôi chỉ làm cho lão Chu.
Nhưng khi ý nghĩ này vừa nảy ra, chính tôi cũng thấy h/oảng s/ợ.
Chương 8
Chương 11
Chương 11
Chương 13
Chương 11
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook