Làm thế thân cho hào môn, mỗi tháng chồng cho một triệu

Đời học sinh của một học sinh ưu tú như tôi, đây là lần duy nhất bị bêu tên toàn trường, còn bị cha của Cố Việt Châu với gia phong nghiêm khắc đá/nh cho nửa tháng không đến lớp nổi.

Kể từ đó, trong trường không ai dám b/ắt n/ạt Lâm Sương nữa.

Tôi và Lâm Sương trở thành bạn khá thân, thậm chí nhiều người còn bảo chúng tôi trông như chị em một nhà.

Để có thêm cơ hội ở gần Lâm Sương, Cố Việt Châu thường xuyên nhờ tôi làm bình phong.

"Nói với bố mẹ cậu là mời tôi đến nhà cậu dạy cậu làm bài tập, hai gói cay."

"Ha ha, cậu muốn gặp Lâm Sương à? Cậu tưởng tôi là loại người gì cơ chứ, muốn m/ua chuộc là m/ua chuộc được sao?"

Tôi giơ bốn ngón tay ngắn cũn lên:

"Ít nhất là bốn gói."

Ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Đến đại học, Lâm Sương được trường nước ngoài nhận vào, hai người đành đ/au lòng chia tay.

Những năm này, anh ta không hề yêu đương thêm ai nữa.

Người trong giới đều đồn rằng Cố Việt Châu là một tổng tài si tình phiên bản thực tế.

Lâm Sương chính là bạch nguyệt quang trong lòng anh ta.

Khi họ biết tin Cố Việt Châu cưới tôi, đến cả con chó đi ngang qua cũng nhìn tôi lắc đầu đầy thương cảm.

Tiểu thư nhà họ Khương ngày nào, giờ lại sa sút đến mức trở thành thế thân của người khác.

Tôi kết hôn với Cố Việt Châu hoàn toàn là vì bố tôi tin lầm bạn bè, đầu tư thất bại, bị chủ n/ợ tìm đến quấy rối.

Hai gia đình vốn có tình thâm nên đã thúc ép tôi và Cố Việt Châu kết hôn.

Gia cảnh sa sút, cha mẹ già yếu, cộng thêm việc Cố Việt Châu dùng tiền đ/ập vào mặt tôi, nên tôi chấp nhận.

Không còn cách nào khác, anh ta cho quá nhiều.

Tôi biết anh ta cưới tôi, chẳng qua chỉ là muốn tìm ki/ếm hình bóng của Lâm Sương trên người tôi.

Tôi và Lâm Sương đều học mỹ thuật.

Tôi thường xuyên vẽ tranh ở nhà, có đôi khi Cố Việt Châu về, anh sẽ đứng bên cạnh nhìn tôi rất lâu.

Ánh mắt thâm tình đầy vương vấn đó, chưa bao giờ dành cho tôi.

Anh ta giống như đang nhìn một người khác thông qua tôi vậy.

Sau khi tôi chuyển đến nhà anh, anh vứt hết những chiếc váy chiến đấu xinh đẹp của tôi, thay bằng những chiếc váy dài màu trắng kiểu Lâm Sương.

Anh từng s/ay rư/ợu, vuốt ve mặt tôi rồi gọi tên "Lâm Sương".

Sau khi anh kéo Lâm Sương rời khỏi quán lẩu, tôi cứ ngỡ ít nhất vài tháng anh sẽ không về nhà.

Dù sao thì, tiểu biệt thắng tân hôn mà.

Tôi cũng được yên tĩnh một thời gian.

Thế nhưng giữa đêm khuya, trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy có người đ/è lên ng/ười mình.

Đôi bàn tay to lớn hơi thô ráp cởi những chiếc cúc áo ngủ của tôi.

Hơi nóng ẩm ướt bá đạo phả tới.

"...Cố Việt Châu? Anh, sao anh lại về?" Môi tôi bị anh cắn một cái, tỉnh táo hơn hẳn.

Ánh mắt anh vừa lạnh lùng vừa nóng bỏng, hạ thấp giọng hỏi:

"Không phải chính em nói, nhớ anh đến mức ăn không ngon ngủ không yên sao?"

Thật không ngờ lại còn "call back" (đáp trả) câu nói đó.

"Bây giờ rút lại lời nói đó còn kịp không?"

"Muộn rồi!"

"Ưm..."

Sau khi xong chuyện.

Tôi chộp lấy cánh tay anh, cắn thật mạnh.

Cố Việt Châu hít một hơi lạnh, hạ thấp giọng thì thầm bên tai tôi đầy trêu chọc:

"Cố phu nhân vẫn chưa thỏa mãn sao? Làm tiếp nhé..."

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Sương gọi đến.

Trong lúc tôi cứ ngỡ Cố Việt Châu chuẩn bị mặc quần vào rồi chối bỏ trách nhiệm,

Anh chống tay lên trên người tôi, vẻ mặt khá nghiêm túc hỏi:

"Muốn anh ở lại không?"

"Ơ. Hả?"

"Em bảo anh ở lại, anh sẽ ở lại."

Vẻ mặt anh nghiêm túc đến mức khiến tôi ảo tưởng rằng anh là thật lòng.

Tôi hiểu, anh chỉ là vì lịch sự, muốn dành cho người vợ danh nghĩa này một chút tôn trọng.

Nhưng kiểu lấy lòng xuất phát từ sự áy náy này, khiến tôi cảm giác như mình đang bị bố thí.

Là một người vợ hiền thục, tôi vung tay lên:

"Không cần không cần! Anh mau đi đi, em còn phải ngủ đây."

Đêm đó Cố Việt Châu không quay lại nữa.

Tôi trằn trọc không ngủ được.

Cứ mãi tính toán rằng--

Lâm Sương vừa về, tên cẩu nam đó liền c/ắt xén tiền sinh hoạt của tôi.

Biết đâu ngày nào đó tâm trạng không tốt lại đuổi tôi ra khỏi nhà.

Tôi phải tự chuẩn bị đường lui cho mình!

Thế là sáng sớm hôm sau, tôi hừng hực khí thế xông đến cửa hàng đồ hiệu mà mình hay m/ua.

Nhân viên b/án hàng nhìn thấy tôi liền cười toe toét: "Cố phu nhân, lại đến nhập hàng ạ?"

Tôi lắc đầu, chỉ vào chiếc xe đẩy nhỏ phía sau.

"Những quần áo, túi xách, giày dép này đều chưa tháo tem mác, hoàn tiền cho tôi đi."

Mấy nhân viên b/án hàng luống cuống tay chân kiểm kê đống đồ như núi.

Tôi vừa chờ vừa chán nản nhìn quanh.

Thấy ở khu vực tiếp khách VIP đối diện, Lâm Sương bước ra từ phòng thử đồ.

Ngoảnh đầu nhìn lại, Cố Việt Châu quả nhiên đang ngồi trên ghế sofa.

Anh chưa từng đi m/ua sắm cùng tôi, vậy mà lại kiên nhẫn nhận xét như thế.

Quả nhiên, bạch nguyệt quang vẫn là khác biệt.

Với tư cách là một người làm công vừa nhận lương từ kim chủ, tôi nhất định phải thể hiện một chút.

Tôi vẫy tay gọi nhân viên b/án hàng.

Để tôi tác thành cho họ!

"Cô Lâm, đây là hoa Cố tiên sinh tặng cô ạ."

Trong lòng Lâm Sương đột nhiên bị nhân viên nhét một bó hoa hồng xanh băng giá siêu lớn, trông cô ta ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.

Việc xong phủi áo ra đi, giấu tên giấu tuổi.

Không cần cảm ơn tôi, tôi chính là Lôi Phong sống đây!

Tôi hài lòng ngồi xổm dưới quầy thu ngân đếm tiền.

"Khương Tâm Ngữ." Giọng nói trầm thấp của Cố Việt Châu vang lên từ trên đầu.

Ôi mẹ ơi.

Tôi trốn dưới quầy mà anh ta cũng phát hiện ra được!

"Trùng hợp thật đấy hi hi." Tôi lầm lũi bò dậy.

Lâm Sương thanh lịch chào hỏi tôi, hỏi:

"Khương Khương, bó hoa này..."

Tôi giành nói trước, giọng điệu cực kỳ khoa trương nháy mắt với Cố Việt Châu:

"Oa, Cố tổng lãng mạn quá đi! Lâm Sương à, cậu thật hạnh phúc, mình thì không có cái phúc này rồi."

Cố Việt Châu liếc nhìn tôi một cái lạnh nhạt, xoay người hắt hơi liên tục mấy cái:

"Tôi bị dị ứng phấn hoa." Rồi tiện tay hất bó hoa, vứt thẳng ra ngoài cửa tiệm.

Danh sách chương

4 chương
16/09/2026 15:52
0
16/09/2026 15:52
0
16/09/2026 17:54
0
16/09/2026 17:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu