Chồng giả vờ ngoại tình để thử lòng, ngờ đâu chính mình mới là kẻ thứ ba

"26 tuổi, lớn hơn em một tuổi."

"Cung hoàng đạo gì?"

"Cung Xử Nữ. Hồi đó khi ở bên em, cậu ấy cũng là trai tân."

"Cậu ấy có đẹp trai hơn anh không?"

"Hai người đẹp trai ngang nhau."

"Nhà cậu ấy có tiền không?"

"Cũng tạm được."

"Cậu ấy đối xử với em có tốt không?"

"Khá tốt."

"Cậu ấy có thích ăn cơm trộn cà tím xào ớt không?"

"Cậu ấy không thích ăn, nhưng luôn làm cho em ăn."

"Thế, thân hình cậu ấy có đẹp hơn anh không?"

"Cái đó thì không. Ngựk cậu ấy không to bằng anh, cũng không hào phóng bằng anh."

"Lần cuối hai người gặp nhau là khi nào?"

"Hôm qua."

"Cậu ấy biết em đã kết hôn chưa?"

"Chưa biết."

"Giữa anh và cậu ấy, em thích ai hơn?"

"Hả?"

Tôi vừa định mở miệng, bỗng nhiên phản ứng lại được.

Ngẩng đầu lên nhìn, Bùi Kiêu đã nước mắt đầm đìa.

Anh nói:

"C/ắt đ/ứt với gã đó đi, nếu không chúng ta ly hôn."

Một giọt nước mắt trượt từ khóe mắt xuống cằm, rơi xuống sàn nhà.

Thái độ của Bùi Kiêu rất kiên quyết.

Tôi khó hiểu:

"Chẳng phải anh có thể yêu cùng lúc hai người sao? Làm kẻ thứ ba cho em một chút thì đã làm sao?"

Bùi Kiêu như bị câu nói này làm cho bùng n/ổ.

Anh gầm lên với tôi:

"Đúng, tôi chính là có thể yêu cùng lúc hai người, thì đã làm sao? Tôi không làm kẻ thứ ba!"

Anh đỏ mắt, nghẹn ngào nói:

"đá/nh ch*t tôi, tôi cũng không làm kẻ thứ ba."

Tôi không hiểu nổi.

Đặt mình vào vị trí người khác mà suy nghĩ, Bùi Kiêu đã có thể yêu cùng lúc hai người, theo lý mà nói cũng nên chấp nhận làm kẻ thứ ba cho người khác chứ.

Trái tim của một con người, làm sao có thể cùng lúc chia cho hai người?

Nhưng nếu thực sự có thể chia cho hai người, thì tại sao lại không thể chấp nhận trái tim của người khác cũng chia cho hai người?

Cho nên, anh ấy làm kẻ thứ ba cho tôi một chút thì đã làm sao?

Tôi cũng đâu có ngăn cản anh ấy yêu cùng lúc hai người đâu.

Nhìn cái vẻ cố chấp không nghe lọt tai của Bùi Kiêu, tôi rút ra một kết luận.

Anh ấy quá ích kỷ.

Lại còn đặc biệt tiêu chuẩn kép.

Thú thật, tôi không muốn ly hôn với anh ấy.

Tuy anh ấy ích kỷ và tiêu chuẩn kép, nhưng anh ấy thực sự hào phóng.

Tôi vẫn khá thích anh ấy.

Thấy tôi không lên tiếng, Bùi Kiêu nói:

"Gã bên ngoài đó, chắc vẫn chưa biết em đã kết hôn rồi nhỉ?"

Tim tôi thắt lại một nhịp.

Anh lại nói:

"Đợi đến khi cậu ta phát hiện ra em đã đăng ký kết hôn sau lưng chồng, lúc nổi gi/ận lên cậu ta chỉ có h/ận ch*t em, rồi quay đầu bỏ chạy thôi."

"Tôi thì khác. Tôi không tính toán, tôi tha thứ cho em."

"Đường Đường, chỉ cần em c/ắt đ/ứt với gã đó, tôi có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."

"Giữa cậu ta và tôi, em chỉ có thể chọn một."

"Tôi cho em ba ngày để suy nghĩ."

"Nếu không, đợi đến khi cậu ta biết sự thật, em sẽ chẳng giữ được ai cả."

Khi nói câu cuối cùng đó, sự đe dọa trong giọng điệu của Bùi Kiêu gần như có thể nhỏ thành giọt.

Trên đường đi tìm Ôn Tự Bạch, trong đầu tôi cứ luẩn quẩn câu nói đó của Bùi Kiêu.

Thậm chí có một khoảnh khắc tôi đã thực sự bị anh ấy dẫn dắt.

Nghiêm túc tính toán xem rốt cuộc nên chọn ai.

Nhưng đợi đến khi tôi nhìn thấy Ôn Tự Bạch.

Những lời đó của Bùi Kiêu, tôi coi như gió thoảng qua tai.

Phòng khách sạch sẽ sáng sủa, quét dọn không một hạt bụi.

Trong không khí thoang thoảng mùi cơm thơm.

Ôn Tự Bạch quay lưng về phía tôi, đeo tạp dề, phác họa nên vòng eo săn chắc.

Ngũ quan của cậu ấy đã trút bỏ vẻ ngây ngô của năm nào.

Bóng lưng lại giống hệt cái cây bạch dương nhỏ mà năm đó tôi nhìn thấy trong đám đông ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cảm giác cậu ấy mang lại cho tôi, vẫn là cái cây bạch dương nhỏ của thời học sinh.

Tôi đúc kết lại một chút, đây gọi là người đàn ông có phong thái thiếu niên.

Cho dù bao nhiêu năm trôi qua, tôi vẫn thích kiểu của Ôn Tự Bạch.

Cửa vừa mở, n/ão còn chưa kịp xoay chuyển, cơ thể đã tự mình lao vào lòng cậu ấy.

Ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng trên người cậu ấy, mọi mệt mỏi trên người như được quét sạch.

Cái mùi hương dễ chịu thoắt ẩn thoắt hiện trên người cậu ấy, luôn khiến tôi không nhịn được mà sáp lại gần.

Ôn Tự Bạch giữ bàn tay đang định chui vào dưới áo sơ mi của tôi lại, vành tai ửng đỏ:

"Đường Đường đừng nghịch, trời vẫn còn sáng đấy."

Cái kiểu ch*t ti/ệt này.

Nhất định phải đợi đến khi trời tối, mới chịu l/ột bỏ lớp da quân tử chính trực đó.

Tôi chạy chậm tới kéo rèm cửa.

Phòng khách tức thì tối sầm lại.

Chỉ có ánh đèn bếp sáng lên, rò rỉ ra một tia sáng yếu ớt.

Chúng tôi vừa ăn cơm, vừa "ăn" bữa cơm khác.

Từ nhà bếp, đến phòng khách, rồi đến phòng ngủ.

Ôn Tự Bạch sinh ra với gương mặt cực kỳ đẹp.

Một gương mặt thanh lãnh đoan chính như vậy, khi động tình lại tương phản đến đ/áng s/ợ, phóng túng đến không có giới hạn.

Bàn tay cậu ấy cũng đẹp.

Mười ngón tay thon dài, xươ/ng khớp rõ ràng, cực kỳ có lực.

Móng tay cũng giống như chủ nhân, được c/ắt tỉa sạch sẽ gọn gàng.

Những đường gân xanh trên mu bàn tay sẽ nhảy lên theo từng cử động của cậu ấy.

Đầu ngón tay hơi lạnh, nhưng lại hiện diện đầy sức hút.

Đôi tay này, vừa từng viết bài kiểm tra đứng đầu khối, cũng vừa vì tôi mà giặt giũ nấu ăn.

Tuy vẫn chưa hiểu rõ, cậu ấy đã quyết định trả th/ù tôi, tại sao sau đó lại "sống lại".

Danh sách chương

5 chương
14/09/2026 15:41
0
14/09/2026 15:41
0
14/09/2026 20:34
0
14/09/2026 20:33
0
14/09/2026 20:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu