Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khoảnh khắc nó đứng trong phòng khách, tôi đã biết mình không thể giả vờ rằng chuyện năm xưa chỉ là t/ai n/ạn được nữa.
Tôi sợ.
Tôi sợ bố mẹ phát hiện ra người làm mất em gái không hề vô tình, mà là một kẻ sát nhân.
Vì vậy, tôi tiếp tay cho Ấu Tình b/ắt n/ạt nó.
Bố mẹ quên đổi họ cho nó, tôi tuyệt nhiên không nhắc tới.
Dường như chỉ cần nó còn mang họ Diệp, tôi có thể tự lừa dối bản thân: Em gái của tôi vẫn luôn là Ấu Tình, tôi chưa từng làm mất bất cứ ai.
Nhưng tại sao Thịnh Tinh lại ch*t?
Tôi nhìn nó ngày một g/ầy gò, ngày một héo úa.
Trước khi ch*t, nó nói với tôi:
“Anh, em muốn ăn một cây kem.”
Tôi biết nó không hề muốn ăn.
Từ khi trở về nhà họ Thịnh, nó gh/ét nhất là màu trắng.
Phòng ốc, quần áo, vật dụng cá nhân của nó, không một thứ nào có màu trắng.
Nhưng tôi vẫn m/ua về.
Trong phòng b/ệnh, bác sĩ và y tá đang tuyên bố thời gian t/ử vo/ng.
Tôi trượt ngồi xuống nền đất ngoài phòng b/ệnh, từng miếng từng miếng ăn cây kem đó.
Năm Thịnh Tinh bốn tuổi, tôi dùng một cây kem để lừa nó ở lại công viên giải trí.
Năm nó hai mươi mốt tuổi, nó cũng dùng thứ đó để giữ tôi lại mãi mãi bên ngoài cửa phòng b/ệnh.
Cô bé hàng xóm luôn buộc tóc đuôi ngựa, cười lên đôi mắt cong cong, đã được bố mẹ ruột giàu có đón đi.
Lần cuối cùng tôi gặp em ấy, là lúc em ấy cúi người chui vào chiếc Maybach đen, ngoảnh lại vẫy tay với tôi.
“Anh Mạnh Xuyên, anh giúp em thường xuyên ghé thăm bố nhé. Mẹ em không còn nữa, em sợ ông ấy ở một mình sẽ gặp chuyện.”
“Em sẽ thường xuyên quay về, anh nhớ nhắn tin cho em đấy nhé.”
Nhưng mùa xuân năm thứ hai sau khi em ấy về nhà họ Thịnh, bố Diệp đã gặp chuyện.
Ngày hôm đó, Thịnh Ấu Tình gọi điện cho bố Diệp, nói rằng Tri Hạ đang bị nhà họ Thịnh ph/ạt quỳ ngoài cổng lớn.
Bố Diệp vội vã chạy đến thăm con gái, trong ngày mưa tầm tã, một chiếc xe tải lao thẳng tới.
Sau đó, Thịnh Hoài tìm đến tôi.
Anh ta dùng ánh mắt kh/inh rẻ người nghèo nhìn tôi, nói:
“Cô ấy không xứng với anh. Đừng để cô ấy nhớ lại những ngày tháng đó nữa.”
Anh ta vứt lại một chiếc thẻ rồi bỏ đi.
Tôi ngồi xổm trên mặt đất, vẫn nhặt chiếc thẻ đó lên.
Tôi cần tiền m/ua cho bố Diệp một mảnh đất nghĩa trang.
Sau khi tốt nghiệp đại học, vì không giỏi giao tiếp, tôi chọn công việc kinh doanh nghĩa trang.
Nhưng tôi không ngờ, “khách hàng” đầu tiên tôi tiếp đón lại chính là Diệp Tri Hạ.
Em ấy g/ầy đến mức gần như biến dạng, nhìn thấy tôi, em ấy còn mỉm cười trêu chọc:
“Anh Mạnh Xuyên, có phải anh lần đầu tiên tiếp đón chính người sử dụng sản phẩm không?”
Tôi đi cùng em ấy đến thăm m/ộ bố Diệp.
Trên bia m/ộ bị bôi đầy m/áu chó tanh tưởi, em ấy quỳ trên mặt đất, dùng tay áo ra sức lau chùi.
Tôi xách xô nước tới, từng tấc từng tấc cọ rửa.
Tôi thầm nói với em ấy trong lòng: Xin lỗi em, anh không biết em đã phải sống những ngày như thế này.
Nếu biết trước, nhất định anh sẽ không biến mất.
Tôi cùng em ấy trải qua ba đợt hóa trị, từ mùa hè sang mùa đông.
Mùa xuân năm sau, em ấy vẫn không trụ được.
Khi còn sống, em ấy từng nói:
“Anh Mạnh Xuyên, kiếp sau em muốn cùng bố mẹ đến phương Nam sống. Thành phố Đường lạnh quá.”
Tôi mang tro cốt của em ấy đến một thị trấn nhỏ ở phương Nam, ở lại một tháng mới quay về an táng.
Tôi nghĩ, em ấy nên được ngắm nhìn những đóa hoa phương Nam thật kỹ.
Chương 8
Chương 555: Giả Tượng
Chương 8
Chương 25
Chương 7
Chương 22
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook