Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
【Bỏ qua đi, đoạn này không xem nữa!】
【Giữ vững tinh thần, cô ấy còn vài mạng để tiêu hao.】
Cổ tôi lạnh toát, gần như không dám nhìn vào biểu cảm của Cố Nghiễn.
“Không, ý em là…” Tôi vắt óc suy nghĩ, cố gắng làm giọng mình nhẹ nhàng nhất có thể:
“Anh ta tự ý mang con mèo về, em lại không muốn gặp anh ta. Anh, có thể cùng em xuống lầu nhận mèo không?”
Cố Nghiễn nhướng mày, trên mặt không nhìn ra vui gi/ận.
Tôi đ/âm lao phải theo lao, dùng hết tài ăn nói của mình:
“Nhân tiện để anh ta thấy bạn trai em đẹp trai và đáng tin cậy thế nào, để anh ta biết thế nào là tự rước lấy nhục.”
Con người ta khi ở trong nỗi sợ hãi tột cùng có lẽ thực sự sẽ kích phát được tiềm năng.
Mà tiềm năng của tôi chắc là đã dồn hết vào khoản diễn xuất này rồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào từng đường nét trên mặt anh, chân lùi lại nửa bước, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Cố Nghiễn chỉ mỉm cười nhẹ, vẻ mặt hưởng thụ như chú mèo được chủ gãi đầu:
“Được, anh thay đồ rồi xuống cùng em.”
Tảng đ/á trong lòng tôi chưa hoàn toàn rơi xuống, nhưng cuối cùng cũng thở được nửa hơi.
Sau khi nhắn lại cho Kha Dữ, tôi liếc nhanh vài dòng bình luận.
【Mẹ kiếp, đây là hướng đi mới này!】
【Được khen sướng rồi? Vua giấm mà cũng ăn chiêu này à!】
【Diễn xuất của cô ấy, đúng là tuyệt lộ phùng sinh, đi tranh giải nữ chính xuất sắc nhất đi thôi.】
【Giờ tôi lại hơi mong cô ấy có thể sống sót mà vượt ải rồi đấy.】
【Tôi cũng vậy…】
Có hy vọng.
Tôi thầm tính toán, lát nữa chỉ cần hai người đàn ông đụng mặt nhau, tôi sẽ xách túi mèo rồi cắm đầu chạy.
Chỉ cần chạy đủ nhanh, chắc chắn sẽ x/é được một khe hở.
“Đi thôi.”
Cố Nghiễn thay một chiếc áo dài tay màu đen, xuất hiện ở cửa.
Tim tôi đ/ập hụt một nhịp.
Lần đầu tiên, tôi sống đến thời điểm có thể bước ra khỏi cánh cửa này.
Trong thang máy chật hẹp như một chiếc qu/an t/ài.
Cố Nghiễn đứng sau lưng tôi, không nói một lời.
Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đ/ập thình thịch bên màng nhĩ.
Tôi lén đếm các con số tầng, 5, 4, 3…
Đột nhiên, bình luận nhảy lên đi/ên cuồ/ng.
【Quay đầu lại! Mau quay đầu lại đi, vợ ơi!】
【Á á á tim tôi không chịu nổi nữa!】
【Đừng quay đầu, c/ầu x/in cô, chạy thẳng đi!】
Không kịp nữa rồi.
Một đôi tay từ phía sau vòng lên cổ tôi.
Anh ta dùng lực mười phần, cả người tôi bị nhấc bổng khỏi mặt đất như một tờ giấy.
Khớp cổ họng phát ra tiếng răng rắc giòn tan.
Giọng của Cố Nghiễn sát bên vành tai tôi, như con rắn thè lưỡi:
“Cho dù em có ch*t, cũng không được gặp hắn ta lần nào nữa.”
“Trong thế giới của em, chỉ được phép có một mình anh.”
Tôi lại một lần nữa “trở về”.
Nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, tôi thực sự thấu hiểu thế nào là tuyệt vọng.
【Đủ rồi, thực sự đủ rồi.】
【Không có lời giải, nam chính cài móc câu trong điện thoại cô ấy rồi à? Chỉ cần cô ấy bước ra khỏi cửa là xong đời.】
【Đây không phải là chơi trò nướng sống nữ chính sao?】
【Bỏ thôi, thuần túy là cố tình hànhz hạz.】
【Còn đại thần nào có thể hiến kế không?】
Anh ta biết.
Cố Nghiễn đã biết từ sớm Kha Dữ đang đợi tôi dưới lầu.
Tai tôi ù đi, gần như không nghe thấy tiếng thở của chính mình.
Hướng phòng bếp lại vang lên câu hỏi đó.
Câu nói đó tôi đã nghe quá nhiều lần, mỗi lần phía sau chờ đợi tôi, đều là một cái ch*t.
“Không có.”
Tôi nghe thấy chính mình mỉm cười đáp.
Giọng nói nhẹ bẫng, cách biệt qua thứ gì đó, xa lạ đến mức không giống chính mình.
Cố Nghiễn dường như yên tâm, quay lại phòng bếp.
Chính là lúc này.
Tôi lao ra cửa, xông vào thang máy, tay nhấn nút đóng cửa.
Thang máy đến rất nhanh, nhưng tôi vẫn thấy nó chưa đủ nhanh.
Không kịp khóa cửa, không kịp nghĩ đường lui, tôi trực tiếp đẩy cửa cầu thang bộ và lao xuống.
Cố Nghiễn nghe thấy động tĩnh chắc chắn sẽ đuổi theo.
Anh ta sẽ thấy thang máy đang nhảy xuống, tưởng rằng tôi đã đi thang máy xuống lầu.
Sau đó anh ta sẽ chạy cầu thang bộ đuổi theo tôi.
Nhưng đoạn đường này, sẽ không kết thúc ở tầng một.
Tôi nắm ch/ặt đôi dép lê, trốn vào góc khuất của cầu thang tầng trên.
Hai tay bịt ch/ặt miệng mình.
Quả nhiên, chưa đầy một phút, bóng dáng Cố Nghiễn đã xông vào lối thoát hiểm.
Anh ta mặt mày xanh mét ch/ửi thề một câu, con d/ao trong tay đ/ập mạnh vào tay vịn, tiếng kim loại va chạm khiến da đầu tôi tê dại.
Anh ta có lẽ không để ý đến góc khuất, cứ thế chạy xuống theo cầu thang.
Tiếng bước chân dần xa.
Tôi đi chân trần, nhẹ nhàng trở lại cửa thang máy.
Tầng 18.
Khoảnh khắc cửa mở, tôi lách vào trong.
Thang máy từng tầng từng tầng rơi xuống, chậm chạp như một màn lăng trì.
Bình luận cũng im ắng hẳn, chỉ có vài dòng lẻ tẻ lướt qua:
【Tôi sắp nghẹt thở trước màn hình rồi.】
【Thánh spoil ơi anh quay lại đi, từ nay tôi không bao giờ chê anh phiền nữa!】
【Nhìn dáng vẻ cô ấy chạy thoát thật sướng mắt, chúc cô ấy mãi mãi tự do!】
【Chạy chạy chạy! Đừng quay đầu! Đừng mềm lòng!】
Thang máy dừng ở tầng hầm B1.
Tôi xỏ dép vào, lao về phía luồng sáng cuối gara.
Chương 14
Chương 15
Chương 71
Chương 16
Chương 16
Chương 12
Chương 12
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook