Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bố lại búng nhẹ vào trán tôi.
“Ngược mới là đặc biệt.”
“Sau này con có chạy lạc, bố nhìn cái là nhận ra ngay.”
Bây giờ, ông ấy thực sự đã nhận ra rồi.
“Tuế Tuế?”
Bố vứt cái búa đi, quỳ xuống giữa đống mảnh kính vỡ đầy sàn.
Nước đen vẫn đang trào ra.
Đầu tiên là cánh tay tôi, rồi đến vai, cuối cùng là cả cơ thể cuộn tròn lại.
Mẹ há hốc miệng, nhưng không thốt nên lời.
Chiếc váy trắng bà chuẩn bị cho tôi rơi bên chân.
Chiếc gấu váy trắng như tuyết, nhanh chóng bị nước đen thấm đẫm.
“Giả vờ thôi.”
Người trong gương đột nhiên lên tiếng.
Nó lùi về phía sofa, vội vàng giải thích:
“Chị ấy thích dọa người nhất.”
“Chắc chắn chị ấy lại đang bày trò nghịch ngợm rồi.”
Mẹ như người ch*t đuối vớ được cọc, lập tức gật đầu.
“Đúng, là giả thôi.”
“Tuế Tuế là đứa giỏi làm mấy trò linh tinh này nhất.”
“Năm ngoái nó còn lấy tương cà giả làm m/áu lừa mẹ đấy.”
Bà ngồi xổm xuống, đưa tay chạm vào mặt tôi.
Đầu ngón tay vừa chạm vào, bà đã gi/ật b/ắn người rụt lại.
Lạnh quá.
Mẹ r/un r/ẩy vén mái tóc trước trán tôi lên.
Ở đó có một vết s/ẹo nhỏ hình trăng khuyết.
Năm năm tuổi, tôi leo cây bắt chim, ngã xuống nên bị thương.
Mẹ đã thức trắng đêm trông tôi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, bà ôm tôi m/ắng:
“Còn dám leo trèo nữa, mẹ đá/nh g/ãy chân con.”
Thế nhưng sau đó, bà bọc toàn bộ cành cây trong sân bằng đệm mềm.
Vết s/ẹo này, người trong gương không có.
“Gọi xe cấp c/ứu!”
Bố đột nhiên gầm lên.
Ông ôm tôi vào lòng, hết lần này đến lần khác ấn vào ngựk tôi.
Cơ thể tôi đã cứng đờ từ lâu.
Mỗi lần ấn xuống, khóe miệng lại trào ra một chút nước đen.
“Tuế Tuế, đừng đùa nữa.”
“Bố đón con ra rồi đây.”
“Con mở mắt ra đi, bố xin lỗi con.”
Tôi lơ lửng bên cạnh ông, muốn bảo ông đừng ấn nữa.
Tôi đ/au lắm.
Nhưng tôi đã không còn nhịp tim nữa rồi.
Bác sĩ đến rất nhanh.
Ông chỉ nhìn thoáng qua, sắc mặt liền trầm xuống.
“Đứa trẻ đã t/ử vo/ng ít nhất sáu ngày.”
“Trên tay và trán đều có vết thương.”
“Trước khi ch*t chắc chắn đã ở trong môi trường kín và thiếu oxy thời gian dài.”
Chân mẹ mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
“Sáu ngày?”
“Nhưng bảy ngày trước con bé vẫn còn ở đây mà.”
Bác sĩ ngước nhìn bà.
“Hai người đã nh/ốt đứa trẻ ở đâu?”
Đôi môi bố run lên bần bật.
“Trong gương.”
Căn phòng im phăng phắc.
Ngay cả cảnh sát cũng tưởng mình nghe nhầm.
Bố chỉ tay vào đống mảnh vỡ đầy sàn, giọng khản đặc.
“Là chúng tôi tự tay tống nó vào.”
“Nó nói bên trong có q/uỷ.”
“Chúng tôi không tin.”
Mẹ đột nhiên lao vào người tôi, ôm ch/ặt lấy tôi.
“Tuế Tuế, mẹ tin rồi.”
“Con dậy nói lại lần nữa đi, lần này mẹ chắc chắn tin.”
Người trong gương đứng bên cạnh, sắc mặt ngày càng trắng bệch.
Nó chờ đợi hồi lâu, thấy không ai đoái hoài đến mình, không nhịn được hỏi:
“Chị ấy đã ra ngoài rồi.”
“Vậy con có thể ở lại đây mãi được không?”
Bố chậm rãi ngẩng đầu lên.
Dưới chân ông tình cờ có một mảnh gương.
Trong mảnh gương phản chiếu hình ảnh mẹ, cảnh sát, và cả ông đang ôm x/ác tôi.
Chỉ riêng vị trí người trong gương đứng lại phản chiếu một người phụ nữ tóc đen dài, không có khuôn mặt.
Bố chộp lấy mảnh gương, quay ngoắt lại.
Người trong gương cũng nhìn thấy rồi.
Sự ngoan ngoãn trên mặt nó tan biến ngay lập tức, khóe miệng nứt ra tận mang tai.
“Bố.”
“Không phải bố nói, con mới là đứa con gái bố muốn sao?”
Bố kéo mẹ ra sau lưng.
“Đừng gọi tôi.”
Người trong gương nghiêng đầu.
“Mấy ngày nay, bố đã gọi con là Tuế Tuế hai mươi bảy lần.”
“Bây giờ thấy nó ch*t rồi, thì không nhận nữa sao?”
Mẹ ôm ch/ặt cơ thể tôi, khóc đến r/un r/ẩy cả người.
“Là mày gi*t nó.”
“Trả con gái lại cho tao!”
Người trong gương tặc lưỡi.
“Sao lại đổ lỗi cho tao?”
“Là hai người chê nó ồn, chê nó phiền, chê nó không hiểu chuyện.”
“Cũng là hai người đẩy nó vào.”
“Tao có chạm vào nó đâu.”
Sắc mặt mẹ mất sạch huyết sắc.
Người trong gương nói không sai.
Bàn tay thực sự đẩy tôi đi, chính là của bố.
Người thực sự bịt miệng tôi, chính là mẹ.
Nó chỉ đứng sau lưng cười thôi.
Bố vớ lấy cái ghế ném tới.
Người trong gương né sang một bên, cái ghế đ/ập vào tường vỡ tan tành.
“Giờ mới biết đ/au lòng à?”
Nó nhìn chằm chằm bố, giọng vẫn là của tôi.
“Lúc nó đ/ập gương, không phải bố nghe thấy rồi sao?”
“Bố còn tự tay đắp vải đỏ lên nữa mà.”
Bố nắm ch/ặt chân ghế, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
“C/âm miệng!”
“Vội gì chứ, tao có nói sai đâu.”
Người trong gương ngồi xổm xuống, đưa tay muốn chạm vào vòng tay của tôi.
Mẹ t/át mạnh một cái vào tay nó.
“Đừng chạm vào!”
Người trong gương sững sờ.
Chương 14
Chương 15
Chương 71
Chương 16
Chương 16
Chương 12
Chương 12
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook