Chiếc nhẫn không thể trao cho tôi, hóa ra vốn dĩ là một đôi

“Đăng ký gì cơ?”

“Em nghĩ sao?”

Thiệu Tuân nhìn cậu, đáy mắt thoáng nét cười dịu dàng, “Mạnh Trì, anh tưởng em đã đồng ý với anh rồi thì phải hiểu hai chữ “kết hôn” viết thế nào chứ.”

Hơi thở Mạnh Trì nghẹn lại. Cậu ngây ngốc nhìn Thiệu Tuân, lúc này mới muộn màng nhận ra. Hóa ra cuộc đời cậu có thể đi đến một nơi xa xôi và rực rỡ đến thế.

Năm đó, Thiệu Tuân đã làm hai việc khiến mọi người không thể ngờ tới: Một, anh động tay động chân với Tạ Huy trong một buổi tiệc, lý do không ai nói rõ, chỉ biết từ đó về sau Tạ Huy không bao giờ gây khó dễ cho Mạnh Trì nữa; Hai, anh hôn người nhân viên trẻ tuổi vốn được đồn đại là “n/ợ anh rất nhiều tiền” ngay tại văn phòng, vừa vặn bị đồng nghiệp tăng ca bắt gặp.

Mạnh Trì sau này cứ muốn xin nghỉ việc. Cậu thực sự không chịu nổi ánh mắt vừa tò mò vừa thương hại của người khác nhìn mình. Thiệu Tuân không cho cậu nộp đơn, anh bảo:

“Nếu em nghỉ việc, anh sẽ bám theo em, ngày nào cũng đứng trước cửa nhà hôn em, hôn đến khi em không dám ra khỏi cửa nữa thì thôi.”

Mạnh Trì không dám nhắc lại nữa. May mà cậu tính tình tốt, ít nói, làm việc lại nghiêm túc, mọi người trong văn phòng dần dần không bàn tán về thân thế của cậu nữa, ngược lại có người còn cho rằng cậu quá đơn thuần, quá dễ bị lừa nên bị ông chủ nắm thóp hoàn toàn.

Năm thứ hai, Thiệu Tuân phát lì xì và kẹo hỷ cho mọi người. Có người hỏi sao tự nhiên lại phát kẹo, Thiệu Tuân chỉ vào Mạnh Trì:

“Hỏi cậu ấy đi.”

Mạnh Trì im lặng một hồi rồi nói:

“Chúng tôi đi đăng ký kết hôn rồi.”

Cả văn phòng yên tĩnh suốt ba giây. Sau đó, suy nghĩ của các đồng nghiệp trở thành: Cậu thanh niên này nhìn thì hiền lành, vậy mà lại trói ch/ặt ông chủ một cách lặng lẽ như thế, thật là thâm sâu khó lường.

Mạnh Trì, người bị gọi là “thâm sâu khó lường”, thực ra vẫn là đứa trẻ ngày ngày ngồi dưới sàn lắp Lego, lễ tết không biết nói lời hoa mỹ, người ta rủ đi chơi thì việc đầu tiên nghĩ đến là mèo ở nhà chưa được ăn.

Khi Thiệu Tuân hỏi cậu “Nếu không gặp anh, liệu em có bị người ta lừa thảm hại không”, Mạnh Trì đang ngồi dưới sàn nghiên c/ứu cái vòm lâu đài khó lắp, không ngẩng đầu lên đáp:

“Em sẽ không bị ai lừa đâu.”

“Tại sao?”

“Người ta chẳng ai thích em cả, tại sao em phải để người ta lừa?”

Thiệu Tuân suy ngẫm về logic này, phát hiện ra mình chẳng thể nào cãi lại được.

“Em nói gì cũng đúng.”

Anh bước tới, vò rối mái tóc cậu.

Trước tết, Mạnh Trì mang về một chú cún Golden con. Đêm đầu tiên chú cún về nhà, nó kêu oai oái suốt cả đêm, Thiệu Tuân hoàn toàn không ngủ được. Mạnh Trì sợ anh nổi gi/ận, tự tắm rửa sạch sẽ rồi rúc vào lòng Thiệu Tuân, muốn tìm cho anh chút việc gì đó để làm ngoài việc mất ngủ. Thế nên dù quầng thâm mắt đậm đặc, hôm sau Thiệu Tuân vẫn khen chú chó đó.

Sau này khi chú chó đã quen với môi trường, đêm không kêu nữa, Thiệu Tuân lại bắt đầu lạnh nhạt đá/nh giá nó là “rất bình thường”. Mạnh Trì không hiểu sao anh lại thay đổi thái độ như vậy. Sau này cậu hỏi Thiệu Tuân:

“Rốt cuộc anh có thích chó không?”

Thiệu Tuân liếc cậu:

“Em không thấy nó không kêu vào ban đêm nữa, anh ngủ một mạch đến sáng, chán lắm sao?”

Mạnh Trì suy nghĩ hồi lâu, cho đến khi mặt đỏ bừng. Kể từ đó, chú chó có kêu nữa, Thiệu Tuân cũng không nói gì. Bởi vì trong lòng Mạnh Trì, chú chó này cũng giống như cậu, đều là những sinh vật nhỏ cần được che chở.

Sự chấp nhận của mẹ Thiệu Tuân suôn sẻ hơn hai người tưởng tượng. Tết năm thứ ba, Mạnh Trì cuối cùng cũng được Thiệu Tuân đưa về nhà họ Tạ. Cậu vốn tưởng mình phải đối mặt với sự gh/ê t/ởm, chất vấn, thậm chí là một tấm chi phiếu lạnh lùng ghi dòng chữ “Hãy rời xa con trai tôi”—nhưng Tạ Hoa chỉ kéo cậu đi dạo phố, hỏi cậu mặc size gì, có thích ăn đồ ngọt không.

Mạnh Trì phát hiện ra thực ra mình cũng khá được lòng người khác. Chỉ cần không quá căng thẳng, cậu cũng biết trò chuyện, giúp Tạ Hoa xách túi, đi xem quần áo cùng bà. Tạ Hoa nói với người khác:

“Đứa trẻ này ngoan lắm, bớt lo hơn Thiệu Tuân hồi nhỏ nhiều.”

Thiệu Tuân đứng bên cạnh, mặt không biểu cảm gì, nhưng cũng không phản bác.

Sau này vào một đêm nọ, hai người đều không ngủ được, Thiệu Tuân đột nhiên hỏi cậu:

“Mạnh Trì, tại sao em lại thích anh?”

“Không có tại sao cả.”

Mạnh Trì nằm sấp trên gối, nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Thích một người, cần phải có lý do sao?”

Thiệu Tuân nhìn cậu đăm đắm.

“Nếu em thấy tính anh x/ấu, bây giờ anh cho em cơ hội, em cứ liệt kê khuyết điểm của anh đi.”

“Không liệt kê.”

Mạnh Trì xoay người, vùi mặt vào gối, giọng hơi nghẹn vang lên, “Không liệt kê được. Dù anh có x/ấu xa thì em vẫn cứ thích anh.”

Thiệu Tuân nhìn cậu rất lâu, cúi đầu đặt một nụ hôn lên gáy cậu. Người này có lẽ mãi mãi không bao giờ biết được—anh đã mất bao nhiêu năm mới đợi được câu nói này.

Sau này, mỗi khi có người hỏi về câu chuyện của họ, Mạnh Trì luôn nói rất ngắn, ngắn đến mức chỉ cần một câu “quen biết từ nhiều năm trước” là đủ. Nhưng chính cậu biết quãng thời gian đó rất dài, dài đến mức cậu phải tốn vô số ngày đêm mới đi hết được luồng ánh sáng le lói từ khe cửa ấy.

“Tại sao anh lại thích em?”

Thỉnh thoảng cậu vẫn hỏi.

Thiệu Tuân nhắm mắt kéo cậu vào lòng, giọng đầy vẻ buồn ngủ:

“Không có tại sao cả.”

“Ồ.”

“Thích còn cần lý do sao? Thế em nói xem, em thích anh điểm nào?”

Mạnh Trì nghĩ hồi lâu trong lòng anh mà không tìm ra từ ngữ cụ thể. Cậu chỉ thì thầm bên ngựk Thiệu Tuân:

“Thích là thích thôi, chẳng cầu mong điều gì cả.”

Thiệu Tuân không đáp lời, chỉ lặng lẽ siết ch/ặt vòng tay. Anh đã mất bao nhiêu năm mới dạy được đứa trẻ này cách đón nhận tình cảm của người khác một cách đường hoàng. Mạnh Trì cũng đang dùng thêm nhiều năm nữa để dần dần học được một điều: Hóa ra cậu không phải là một cái bóng thừa thãi, một kẻ vô dụng không đáng được yêu thương. Cậu là người được nắm ch/ặt trong lòng bàn tay của ai đó.

Danh sách chương

3 chương
14/09/2026 20:00
0
14/09/2026 20:00
0
14/09/2026 20:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu